Có người mẹ Bàn Cờ
Tay gầy tóc bạc phơ
Chuyền cơm qua vách cấm
Khi ngoài trời đã thưa.

Có người chị Bàn Cờ
Lính ngồi canh trước cửa
Nhận sinh viên là chồng
Để đưa về khỏi ngõ

Có người em Bàn Cờ
Tảo tần trao tin thơ
Đưa từng người qua hẻm
Rồi nhìn theo bơ vơ

Đường Việt Nam Bàn Cờ
Tình Việt Nam như tơ
Đồng Việt Nam lầy lội
Giặc đợi chết từng giờ.


1970

Nguồn: Sông chảy bên trời, NXB Văn học, 2007