Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Cuốn bức khăn là nước mắt đầy,
Nỗi riêng mình lại một mình hay!
Con chim bạt gió ngâm sầu đỡ,
Chiếc nhạn kinh sương nặng tủi dày[1].
Giời mấy mùa xuân, hoa ủ mặt,
Rèm ba canh nguyệt, liễu chau mày.
Nỗi niềm thắc mắc chi cho bận,
Cung Quảng kìa ai cũng thế này!


Chú thích:
[1]
Khảo dị: “nặng xót thay”.


[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]