Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Được chăng là một tiếng vương nhân,
Lần lữa thôi thì xếp chữ xuân.
Cầm ngọc biếng xoang tay nguể ngoải,
Cờ tiên càng dở nước bần thân.
Thủ thi đề bản không ai hoạ,[1]

Chén rượu tiều phiền có kẻ ngăn!
Nào phải lâu đài phong vị ít,
Lòng này cay đắng kể muôn phần!


Chú thích:
[1]
Khảo dị: “Dây sắt giải sầu xoang tiếng ngọc, Thủ thơ đề oán lựa câu thần. Cuộc cờ bí nước không ai gỡ,...“


[Thông tin 3 nguồn tham khảo đã được ẩn]