Thuở nhỏ tôi ra cống Na câu cá
níu váy bà đi chợ Bình Lâm
bắt chim sẻ ở vành tai tượng Phật
và đôi khi ăn trộm nhãn chùa Trần

Thuở nhỏ tôi lên chơi đền Cây Thị
chân đất đi đêm xem lễ đền Sòng
mùi huệ trắng quyện khói trầm thơm lắm
điệu hát văn lảo đảo bóng cô đồng

Tôi đâu biết bà tôi cơ cực thế
bà mò cua xúc tép ở đồng Quan
bà đi gánh chè xanh Ba Trại
Quán Cháo, Đồng Giao thập thững những đêm hàn

Tôi trong suốt giữa hai bờ hư - thực
giữa bà tôi và tiên phật, thánh thần
cái năm đói củ dong riềng luộc sượng
cứ nghe thơm mùi huệ trắng hương trầm

Bom Mỹ dội, nhà bà tôi bay mất
đền Sòng bay, bay tuốt cả chùa chiền
thánh với Phật rủ nhau đi đâu hết
bà tôi đi bán trứng ở ga Lèn

Tôi đi lính, lâu không về quê ngoại
dòng sông xưa vẫn bên lở bên bồi
khi tôi biết thương bà thì đã muộn
bà chỉ còn là một nấm cỏ thôi!


9-1983

Bài thơ này được sử dụng làm bài đọc thêm trong chương trình SGK Ngữ văn 12 từ 2007.

Nguồn:
1. Nguyễn Duy, Ánh trăng, NXB Tác phẩm mới, 1984
2. Nguyễn Duy, Cát trắng, NXB Quân đội nhân dân, 1995

 

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (2 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

cùng suy ngẫm về khổ cuối

minh thích nhất là 4 câu cuối:
Tôi đi lính lâu không về thăm ngoại
Dòng sông xưa vẫ bên lở bên bồi
Khi tôi biết thương bà thì đã muộn
Bà chỉ còn là một nắm cỏ thôi!

144.36
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Chia sẻ

Mình đọc bài thơ mà như bắt gặp chính mình trong đó: bây giờ đã 17,18 tuổi rồi, và sống cùng bà từ nhỏ đến lớn cũng chừng ấy năm, mà thực sự nhìn lại chỉ thấy những khi làm bà buồn, bà cực. Cả thời gian dài bên bà mà sao mình cứ ích kỷ, ấu trĩ. Bây giờ mình vẫn rất hối hận, ăn năn, tự nhủ sẽ giúp đỡ bà, thường xuyên chia sẻ với bà, nhưng vẫn rất khó để thay đổi bản thân. Mình rất sợ vốn thời gian còn lại bên bà cứ hao hụt dần, cho đến ngày bà không còn bên mình nữa.

14.00
Chia sẻ trên FacebookTrả lời