Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
Từ khoá: mẹ (507)

Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm nay 22:02

Những tháng năm dài thây trôi giữa sông
Mấy mươi năm máu lửa pha hồng
Thây người chở đầy sông Bassac
Cho đến bây giờ vẫn đỏ Cửu Long.

Quê hương còn gì trong di chúc xanh
Từ tuổi thơ ngây đến trưởng thành
Mẹ ngày tháng rưng rưng giọt lệ
Ngóng phương trời nước mắt đổ quanh.

Rồi đó hai mươi lăm năm chạy giặc
Rời xóm làng với ruộng lúa Xà No
Xa vườn cau xa dòng sông Vàm Xáng
Nghe tình người còn nặng chốn quê xưa.

Từ buổi ấy cha già đi biền biệt
Mẹ và con khổ cực trăm chiều
Buổi cháo rau biết ai còn nhớ
Chờ chồng về mái lá thương yêu.

Nhiều lúc trẻ thơ hỏi cha đâu mẹ
Mẹ đau lòng nhớ khoảng đời xanh
Vuốt tóc con mẹ hiền khẽ bảo
Cha đi tìm hoà bình quê hương.

Mẹ khuyên con ngày mai khôn lớn
Đừng cầm súng đạn giết da vàng
Để quê hương mình thôi máu đổ
Đất khô cằn thôi những nấm mồ hoang.

Rồi ngày tháng mẹ hiền thêm yếu
Con trưởng thành trong máu lửa chiến tranh
Lời mẹ dạy suốt đời con ghi nhớ
Dọn tương lai một đất nước thanh bình.


[Thông tin 2 nguồn tham khảo đã được ẩn]