Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn An Bình » Cỏ hoa thời áo trắng (2019)
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào Hôm nay 21:57
Ở đó mùa xuân cũng trở về
Là ngày nắng đẹp chuyện đồng quê
Cô thôn nữ áo bà ba mới
Đất mỡ phù sa ngát cuộc đời.
Anh sẽ đưa em về quê ngoại
Ruộng đồng thơm lúa mới thần nông
Mạ xanh từ đó gieo niềm nhớ
Chôn kín tình quê tận đáy lòng.
Đẹp lắm quê hương ngày ngưng bắn
Không còn khói thuốc đất khai quang
Chèo ghe tam bản về thôn ấp
Ở đó dựng lên giấc mộng vàng.
Nửa đêm nghe tiếng tàu xa bến
Khói toả lưng trời tiếng “súp lê”
Khăn trắng tiễn ai về đất Bắc
Mà bao năm ấp mộng câu thề.
Trở về để thấy lại Hồ Gươm
Trong chuyến tàu đêm xuyên Việt buồn
Hà Nội có còn như thuở trước
Kinh thành cờ phủ khắp Thăng Long.
Bến Hải chắc giờ tươi đẹp hơn
Dòng sông ô nhục cũng không còn
Người xuôi tay súng về quê cũ
Xếp giáp nghe lòng khơi nhớ thương.
Để dựng mùa xuân trong thái bình
Nắng vàng hanh tóc má em xinh
Anh rời đại học làm thi sĩ
Để sống cho nhau suốt cuộc tình.
Anh đưa em về miền Năm Căn
Ở đó phù sa ngập ruộng đồng
Tháng chạp đến mùa dưa hấu chín
Ngọt tình ngọt lịm cả dòng sông.
Để thấy quê hương ngát mộng đời
Bạn bè dăm đứa cùng về chơi
À ơ bài hát ca dao mẹ
Em nhé mùa xuân đã trở về.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.