Thơ » Việt Nam » Nguyễn » Nguyễn Đức Nhu
Đăng bởi tôn tiền tử vào 25/02/2020 22:26
Nhật trường tự tuế nhàn phương giác,
Sự đại như thiên tuý diệc hưu.[1]
Cõi trần gian rất mực phong lưu,
Thứ nhất thú tòng tâm sở dục[2].
Khi đàn thất huyền cầm, khi ca tứ thời khúc[3],
Khi trà kim cúc, khi rượu bạch liên.
Cái phong lưu trời phú tự nhiên,
Ai chê tục, mặc ai khen tiên cách.
Đường sĩ hoạn[4] cũng trong thanh bạch[5],
Cốt sao cho giấy rách giữ lấy lề.
Thoảng ngoài mặc tiếng khen chê.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.