Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Nguyễn Đình Thi » Bài thơ Hắc Hải (1959)
Đăng bởi Vanachi vào 25/08/2005 05:06, đã sửa 2 lần, lần cuối bởi tôn tiền tử vào 30/11/2025 14:16
I
Một buổi chiều đầu năm mươi chín
Tuyết rơi trên bến Ô-đe-xa
Ngoài khơi một vệt dài tàu chiến
Kéo cờ Anh Pháp đậu đen mờ
Tiếng đại bác từng hồi văng vẳng
Khắp chân trời dầy nặng khói đen
Đầu ô xác người treo lủng lẳng
Trên cành cây trên những cột đèn
Trong mưa tuyết bóng ai qua vút
Lá truyền đơn phần phật trên tường
Anh thợ bước giữa chiều tê buốt
Mắt căm hờn nhìn dẫy nhà hoang
Cách mạng đang chìm trong bão táp
Ngày đêm sắt lửa giội tơi bời
Tiếng súng Hồng quân rung mặt đất
Vầng trán Lênin toả sáng ngời
Bầy chó sói nhe nanh múa vuốt
Đang tràn vào xâu xé đất Nga
Đường phố treo đầy cờ đế quốc
Người bắt về chật những phòng tra
Xa xa náo động trên bờ biển
Nơi đâu đang kèn sáo vang lừng
Khách sạn Luân Đôn đèn choáng lộn
Tiệc đang vui sau cửa rèm buông
Dãy tường trắng huy hoàng nghìn nến
Ồn ào kèn rượu nhịp quay điên
Lảo đảo những lon vàng má phấn
Tiếng cười tiếng rú giọng say mềm
Người lính gác vai đầy tuyết phủ
Đầu cúi im và mắt buồn rầu
Bốn năm rồi xa con xa vợ
Đường quê hương thăm thẳm nơi đâu
Cả châu Âu còn đầy xương trắng
Gió đìu hiu nghìn vạn nấm mồ
Qua bay đen những đồng hoang vắng
Cớ gì sang đánh Cách mạng Nga
Gót giầy sắt kéo lê rầm rập
Tàu biển đầy quân tứ xứ về
Mười mấy giống nhìn nhau lạ mặt
Lính ngẩn ngơ quan tướng gầm ghè
Những niềm tin trước nay ngược hết
Bao kẻ thù vừa bắn giết nhau
Sao cùng đổ về đây bắn giết
Những người dân vô tội vì sao
Bốn năm lăn lộn trong bùn đất
Vì ai ta đổ máu vì ai
Nhìn tuyết rơi đều bay lất phất
Băn khoăn người lính Pháp thở dài
Hoa tuyết vẫn bay trời ảm đạm
Ngoài xa đoàn tàu chiến lô nhô
Những nòng đại bác dài đen sẫm
Chia về khu xưởng máy đằng xa
II
Chiều dần tắt gió ù ù nổi
Ánh đèn trên mặt biển chập chờn
Trong một quán hàng đen muội khói
Lính thuỷ ngồi chen uống rượu suông
Dưới ngọn đèn dây loe ánh đỏ
Người bạc đầu nhìn kẻ còn măng
Những gò má sạm màu sương gió
Những cánh tay lực lưỡng ngang tàng
Họ nín thở nghe nàng thiếu nữ
Mắt trong xanh màu nước xa khơi
Tóc xoã mây vàng đôi vú thở
Phập phồng theo tiếng hát tuyệt vời
Tiếng hát ngọt ngào như suối chảy
Dịu dàng như lời mẹ dỗ con
Bâng khuâng thương nhớ buồn tê tái
Như mắt người chinh phụ héo hon
Ôi tiếng hát Nga sao vời vợi
Như cánh đồng Nga rộng mênh mông
Gió cát mịt mù trên cỏ cháy
Chim rơi cánh mỏi giữa tầng không
Như trái tim anh hùng nung đỏ
Giơ lên cao soi tỏ đêm dài
Như cánh chim âu đùa với bão
Gọi biển trào lên cuộn đổ trời
Như tiếng gió gầm trên núi vắng
Như tiếng quân reo giữa chiến trường
Những tiếng vàng bay lên sang sảng
Gọi người ta phá hết xiềng gông
Tiếng hát bay lên cao phấp phới
Như gió xuân rũ lá bạch dương
Như những mảnh trời xanh đang vẫy
Như chim trên tuyết trắng hồng
Như trong ánh mặt trời chói lọi
Người xô lên điệp điệp trùng trùng
Dào dạt lúa vàng nho đỏ ối
Từng vầng sao mọc ở đằng đông
Tiếng hát đã ngừng. Trong giây lát
Những dư âm còn vọng lạ lùng
Thiếu nữ mắt nhìn quanh ngơ ngác
Như còn say tiếng hát chưa xong
Đoàn thuỷ thủ chân trời góc biển
Đời lênh đênh đã cứng tim gan
Mà sao cũng bàng hoàng xao xuyến
Lắm kẻ chau mày lệ chứa chan
Hỡi cô gái mắt nàng như lửa
Đốt lòng ta nhớ tới quê hương
Ôi tiếng hát lạ lùng giục giã
Bắt người ta vùng dậy lên đường
Ta muốn hát muốn cười ta khóc
Nước mắt ta lã chã vơi đầy
Hãy rót nữa rượu tràn trên cốc
Uống đi các bạn cả đêm này
Từng bàn rượu những người thuỷ thủ
Bá vai nhau cùng hát vang lừng
Trong tiếng hát tràn đầy thương nhớ
Họ tưởng bay về tới cố hương
Có phải tiếng hò dô kéo gỗ
Trên bãi lau hầm hập nắng trưa
Quằn quại những lưng người chín đỏ
Dòng sông dài uể oải về xa
Có phải kéo dài trên sa mạc
Bóng lạc đà đi miết buổi chiều
Lều vải quây vòng bên giếng nước
Lửa bập bùng tiếng hát đăm chiêu
Đêm nơi đâu sương mù bay toả
Trăng soi thấp thoáng mái tranh nghèo
Bễ lò rèn phì phò thở lửa
Chú bé ngồi mơ nghe dế kêu
Đâu tiếng sáo vi vu đùa gió
Dưới trời sao vằng vặc đêm hè
Ôm chặt người yêu trên đệm lá
Thì thầm đang hát kẻ chăn dê
Trên núi tuyết cao cao có phải
Mùa xuân đang tới tiếng chim gù
Xanh vút hàng thông soi bóng suối
Rừng sâu cọc cạch búa tiều phu
Và nắng gợi cánh đồng văng rạ
Chiều gặt xong đoàn thợ gặt về
Có phải bên sông cười rộn rã
Ướt loáng đôi vai cô gái quê
Ôi rạo rực vòng quanh trái đất
Đẫm mồ hôi nước mắt con người
Tiếng ca vẫn bay lên không tắt
Đón những ngày mai sáng nụ cười
Ô-đe-xa rung mình khắc khoải
Nghe trong đêm tiếng hát dạt dào
Và biết bao người đang lạnh đói
Cũng thì thầm lên tiếng hát theo
III
Tiếng hát bay ra ngoài mặt biển
Nhấp nhô trên những đợt sóng trào
Gió lạnh thổi trên đoàn tàu chiến
Những ngọn đèn lúc lắc nghiêng chao
Trong những hầm tàu đầy than bụi
Trên boong bên nòng súng lạnh lùng
Phì phèo thuốc lá trong đêm tối
Từng đoàn thuỷ thủ tụm ngồi đông
Lầm rầm có tiếng ai đọc lại
Những lời nảy lửa lá truyền đơn
Lòng họ bồn chồn hy vọng mới
Trong đêm mù như hé rạng đông
Thật rồi khắp nước Nga cùng khổ
Một cuộc đời mới đã nhen lên
Lật đổ vua quan và bọn chủ
Chính phủ về tay những thợ thuyền
Ai lương thiện và ai kẻ cướp
Họ đã nhìn xem đã thấy rồi
Ghê gớm thay những lời rắn độc
Lừa ta ngu tối bao năm trời
Tay chúng ta đều đầy chai cứng
Mặt chúng ta hằn vết khổ đau
Cũng giãy giụa trong vòng lửa bỏng
Mà chúng ta tàn sát lẫn nhau
Căm hờn rực sôi trong nước mắt
Những con người đã thấy bình minh
Họ ngồi đó mà lòng ngây ngất
Mỗi người đang nghĩ lại đời mình
Không không hỡi những người nô lệ
Tan cơn mê nhìn đã sáng loà
Ôm lấy nhau trong tình huynh đệ
Chĩa súng vào bọn bóc lột ta
Nước mắt máu chúng ta còn đọng
Tự bao đời như biển mênh mông
Nhưng mặt biển hôm nay gầm sóng
Chúng ta là sức mạnh không cùng
Từ bùn đất ta xây xã hội
Đủ bánh ngon cơm trắng hoa hồng
Xoá sạch lầm than và bóng tối
Chúng ta không cần đến thiên đường
Gió vẫn quật từng làn roi sắt
Đoàn người ngồi da thịt chết tê
Giữa trời biển đen mù lạnh ngắt
Họ bàn nhau rạo rực say mê
Trên chiến hạm Pa-ri đêm ấy
Nghe chung quanh náo động xôn xao
Có người lính da vàng ngồi mãi
Trán lặng im đôi mắt thẳm sâu
Đoàn thuỷ thủ Pháp đang bàn tán
Bỗng quay sang người bạn da vàng
Này này hỡi anh chàng Nhật Bản
Cách mạng Nga rồi anh biết chăng
Anh ở bên kia đầu trái đất
Quê hương anh hẳn đẹp vô chừng
Những cô gái âm thầm mắt xếch
Có bao giờ thích cách mạng không
Người lính thuỷ da vàng khẽ gật
Anh cười gì đôi mắt đăm đăm
Các bạn anh ai nào có biết
Anh là người dân nước Việt Nam
Việt Nam đất nước ta ơi
Mênh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn
Cánh cò bay lả rập rờn
Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều
Quê hương biết mấy thân yêu
Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau
Mặt người vất vả in sâu
Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn
Đất nghèo nuôi những anh hùng
Chìm trong máu chảy lại vùng đứng lên
Đạp quân thù xuống đất đen
Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa
Việt Nam đất nắng chan hoà
Hoa thơm quả ngọt bốn mùa trời xanh
Mắt đen cô gái long lanh
Yêu ai yêu trọn tấm tình thuỷ chung
Đất trăm nghề của trăm vùng
Khách phương xa tới lạ lùng tìm xem
Tay người như có phép tiên
Trên tre lá cũng dệt nghìn bài thơ
Bỗng dưng lửa cháy mịt mờ
Nước non quằn quại bóng cờ đồn Tây
Gông đè cổ, xích tròng tay
Kẻ cùm trong ngục, người đày ra khơi
Roi quằn thịt đổ máu rơi
Thuế nhà, thuế đất, thuế người lạ chưa
Cái áo rách, cái quần xơ
Tùng tùng trống giục vẫn ngờ chiêm bao
Bước chân ruột héo gan bào
Bên bờ nước chảy ào ào chia ly
Nào nề thân phận cu li
Bỏ con bỏ vợ mà đi không về
Kẻ ra đất mỏ đun xe
Bụi than vùi mặt đen sì sớm hôm
Kẻ vào bờ bãi Mê Kông
Rừng cao su béo là xương máu người
Đêm nằm nước mắt bời bời
Đời trâu ngựa, kiếp tôi đòi thảm thương
Gió buồn lạc vợ xa chồng
Mưa rơi như đốt can tràng năm canh
Nỗi niềm nghĩ trắng đầu xanh
Vì đâu chồng chất tội tình đời ta
Vì đâu mất nước tan nhà
Trẻ thơ thơ mất bố, mẹ già mất con
Phải tìm cho thấy ngọn nguồn
Phải đi đi khắp bốn phương biển trời
Dãi dầu nào có tiếc đời
Đăm đăm đôi mắt trông vời quê hương
Ta đi ta nhớ núi rừng
Ta đi ta nhớ dòng sông vỗ bờ
Nhớ đồng ruộng, nhớ khoai ngô
Bát canh rau muống, quả cà giòn tan
Ta đi chân đã nát mòn
Ta mang áo rách chìm lăn quê người
Khuân hàng đã sắt đôi vai
Đốt than đã cháy đôi tay chai đồng
Chiều qua bến lạ mù sương
Đèn xanh đỏ, giữa phố phường tìm ai
Sớm đi trên bãi biển dài
Tiếng người hành khất van nài vẳng theo
Đói nghèo lại gặp đói nghèo
Đâu đâu cũng một tiếng kêu não nùng
Thấy người phơi cạnh bạc vàng
Ai làm nuôi lũ ngồi không béo tròn
Ta đi đôi mắt sáng dần
Ta đi mê mải bao năm qua rồi
Mà lòng nguyện vẹn đỏ tươi
Lòng ta vẫn ở phương trời Việt Nam
IV
Nhưng đêm nay đón chào Cách mạng
Các bạn nghe ta nói thật lòng
Ôi nắm chặt bàn tay các bạn
Ta tưởng đang nhìn thấy quê hương
Từ nay khắp đất trời xa lạ
Nơi đâu ta cũng có quê nhà
Anh em ta đó người lao khổ
Góc biển Nga này cũng quê ta
Hãy xem dẫu không cùng tiếng nói
Mắt chúng ta nhìn đã hiểu nhau
Chúng ta là anh em mãi mãi
Cả bây giờ và cả mai sau
Bão táp hãy gầm lên mạnh nữa
Gió nổi lên quét hết lá vàng
Cho đời sống già khô lạnh úa
Nảy chồi tươi sung sướng yêu thương
Ta chào các cộng hoà Xô Viết
Nơi đầu tiên giải phóng loài người
Nơi trái đất rung mình kiến thiết
Giấc mơ hạnh phúc đã muôn đời
Xô Nga hai tiếng bao yêu mến
Như mặt trời ấm áp đang lên
Như ngọn đèn pha trên mặt biển
Sáng ngời hy vọng chiếu thâu đêm
Các đồng chí bước lên không mỏi
Chân không giầy mặt hốc bụng teo
Đổ máu đổ mồ hôi như suối
Mở đường cho nhân loại đi theo
Ta chào những con người cộng sản
Mang lửa hồng thiêu đốt trong tim
Mang nụ cười trên môi xán lạn
Những người đồng chí của Lê-nin
Đoàn quân thép người người gục ngã
Lại trỗi lên lau máu quanh mình
Lại chiến đấu lăn vào trong lửa
Không nản lòng, không sợ hy sinh
Mỗi người bước vào hàng ngũ ấy
Tự do là có trách nhiệm thêm
Hạnh phúc là biết quên mình mãi
Vinh dự là chiến đấu không tên
Đảng nghiêm khắc và bao nhân hậu
Lo cho từng em bé được vui
Cho mỗi nhà no cơm ấm áo
Mỗi con người sống có lứa đôi
Lê-nin tiếng nói Người như sóng
Từ phương Đông vang khắp trời Tây
Cờ đỏ vẫy lên trong gió lộng
Đưa chúng ta giành lấy tương lai
Đoàn thuỷ thủ lòng càng nung nấu
Anh lính Việt Nam mắt bồi hồi
Ôi trên những đồng quê yêu dấu
Sẽ có ngày hoa nở rực trời
Đứng lên những thuỷ binh Hắc Hải
Tự mình ta phải cứu ta thôi
Đã tới lúc đời ta thay đổi
Chiến hạm Pari khởi nghĩa rồi
Tất cả đại bác này khoá lại
Không bao giờ còn bắn nhân dân
Tất cả những cánh tay khoanh lại
Chúng ta đòi về với vợ con
Lòng ta đã muôn người như một
Ngực chúng ta là bức trường thành
Những nắm tay ta cùng xiết chặt
Đủ đập tan mọi cuộc chiến tranh
Hạ hết những thứ cờ chết chóc
Đời xích xiềng đạp xuống biển khơi
Những con mắt từ nay thôi khóc
Kéo lên cờ Cách mạng tháng Mười
Đoàn người đã ào ào chen tới
Như đàn ong tíu tít say sưa
Anh lính Việt Nam tay đón lấy
Một lá cờ không biết ai đưa
Anh chạy tới cột cờ cao nhất
Anh băng mình thoăn thoắt leo nhanh
Bóng anh mất trên trời sâu hút
Giữa gió gầm lồng lộn vùng quanh
Đoàn thuỷ thủ cùng nhau ngửa mặt
Ngóng nhìn lên đêm tối mịt mùng
Bỗng nghe rõ trên cao chót vót
Tiếng cờ bay phần phật reo mừng
Họ vẫn đứng giữa đêm đầy gió
Cổ nghẹn im không nói nên lời
Trên cao lá cờ đang bay múa
Đời họ từ nay đã khác rồi
Suốt đêm ấy trên đoàn chiến hạm
Tin thuỷ binh khởi nghĩa lan dần
Rồi sáng sớm mong manh trên tuyết trắng
Ô-đe-xa thức giấc mơ màng
Ô-đe-xa giật mình phủi tuyết
Vùng dậy nhìn trên các nẻo đường
Binh lính đã ùa ra đông nghịt
Âm ầm thét lớn phải hồi hương
Phải trả chúng ta về quê quán
Đứng cả lên cùng các thuỷ binh
Những tiếng thét dào lên rung chuyển
Bọn sĩ quan lủi chạy thất kinh
Khắp đường phố bến xe ven biển
Nhân dân lao động toả ra đầy
Thợ thuyền phụ nữ vây binh lính
Từng đám reo cười tay bắt tay
Ôi cảnh lạ chưa bao giờ thấy
Náo nức lòng không thể nào quên
Người mẹ ôm con ra cười vẫy
Những lính thù đã hoá anh em
Ngoài khơi vẫn bay cao phấp phới
Lá cờ sáng rực ánh bình minh
Lá cờ đỏ thắm tình nhân ái
Lá cờ tha thiết gọi hoà bình
V
Từ những ngày đêm lịch sử ấy
Tới bây giờ mấy chục năm qua
Một buổi sớm mùa xuân êm ái
Tôi bồi hồi đến Ô-đe-xa
Tôi từ đất Việt Nam kháng chiến
Tám chín năm lăn lộn núi ngàn
Qua trời vạn dặm hôm nay đến
Bên bờ Hắc Hải tuyết vừa tan
Cỏ xanh rợn trời hiu hiu gió
Tôi bước vui theo bác thợ già
Đây dưới chân cầu hàng rượu cũ
Đây nhà in bí mật năm xưa
Giữa đường phố tôi nghe bỡ ngỡ
Những đoàn xe lửa huýt vang còi
Một đàn em bé quàng khăn đỏ
Chạy giữa vườn hoa ríu rít cười
Trên bến cần trục đang quay vội
Tôi nhìn đoàn tàu biển khói phun
Chị lái xe goòng trong phút đợi
Rút gương sửa lại nét môi son
Tay chống gậy luôn luôn đều bước
Người thợ già vẫn dẫn tôi đi
Trên bãi biển lâu đài vương tước
Đã biến thành cung điện thiếu nhi
Và khách sạn Luân Đôn quyền quý
Nay là khách sạn Ô-đe-xa
Nơi phè phỡn bọn người thống trị
Nay đón chào các bạn phương xa
Tới thành uỷ mặt mừng tay bắt
Anh bí thư là một thương binh
Người chiến sĩ thành Sta-lin-grát
Hỏi chuyện tôi về trận Điện Biên
Tôi đi mãi dưới trời nắng chói
Bên tai vang sóng biển rì rào
Lòng tôi nhớ những người Hắc Hải
Đã nổi lên khởi nghĩa năm nào
Họ từ khắp bốn phương trời biển
Đời tối tăm bỗng tới gặp nhau
Cùng đứng dậy một hôm đất chuyển
Rồi họ đi đem ánh sáng theo
Mỗi người một phương trời không hẹn
Mang trong lòng hạt giống tương lai
Lửa máu dập vùi nhưng Cách mạng
Vẫn lớn lên nảy rễ đâm chồi
Những đồng chí ngày đầu tiên ấy
Đã bao người máu chảy đầu rơi
Bao đồng chí tháng năm đày ải
Trong lao tù không thấy mặt trời
Nhưng cuộc sống không ngừng tiến hoá
Những mầm non kết quả khai hoa
Bao dân tộc xưa kia ngạt thở
Đã vùng lên giành được tự do
Người lính thuỷ kéo cờ năm trước
Đã trở về dìu dắt chúng tôi
Nghìn gian khổ in trên đầu bạc
Tinh thần Hắc Hải vẫn càng tươi
Giữa trời biển còn mờ đêm tối
Mắt công nhân đã thấy Liên Xô
Từ ánh sáng tháng Mười soi rọi
Tổ quốc ta đã có bây giờ
Lòng nao nức và đầy ánh nắng
Tôi vẫn đi cùng bác thợ già
Những hàng thập tự rung rinh trắng
Buổi chiều trên nghĩa địa đầy hoa
Một ngôi mộ êm đềm trong cỏ
Trên bia hàng chữ đã phai mờ
Tôi kính cẩn đặt vòng hoa nhỏ
Viếng hương hồn đồng chí Labua
Người con gái Pháp đầy cương nghị
Chiến đấu trong hàng ngũ Đảng Nga
Bọn tướng Pháp đã đem bắn chị
Nhưng chị còn đây với chúng ta
Chiều nay vẫn bên bờ Hắc Hải
Ô-đe-xa đang ngợp nắng vàng
Chị hãy nhận tấm lòng thân ái
Của một người con nước Việt Nam
Ôi tôi nhớ những rừng Việt Bắc
Nước sông Thao cuộn đỏ trời tây
Bao đồng chí tôi nằm rải rác
Hôm nay như cũng ở đâu đây
Các đồng chí hy sinh không uổng
Nửa hoàn cầu nay đã sáng rồi
Còn một nửa đêm ngày vật lộn
Những bàn tay đang đổi cuộc đời
Tôi đã thấy trên bờ biển bắc
Bãi tuyết hoang sáng những lâu đài
Tôi đã thấy cát khô sa mạc
Sông đào chảy tới mọc rừng cây
Xe lửa đã chạy qua Dương Tử
Ống khói chen bên biển lúa vàng
Tôi đã thấy đàn dê Mông Cổ
Tung tăng trên sườn núi Cao Bằng
Ôi vui sướng, đời tôi đã thấy
Mắt các em rực rỡ sáng trong
Khắp nơi trên mặt con người mới
Nở nụ cười chan chứa yêu thương
Chân bước rộn tới ngày hội lớn
Những đàn con trăm nước ôm nhau
Tôi đã nghe mênh mông đập sóng
Tiếng hát người bay đến trời sao
Tôi đứng mãi bóng đêm dần đổ
Ô-đe-xa bừng sáng chân trời
Trên cao lấp lánh nghìn ô cửa
Như những ngôi sao của loài người.
Trang trong tổng số 1 trang (6 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi TNGH ngày 13/04/2008 10:21
Theo tôi nhớ ngày đi học thì đây chỉ là một đoạn thơ trích trong trường ca "Bài thơ Hắc Hải" (1958) đưa vào sách giáo khoa thôi. Bài đăng nên ghi rõ như thế và nhân thể kiểm tra lại cả tiêu đề. Xin cảm ơn.
Gửi bởi Đồ Nghệ ngày 16/04/2009 10:18
Có 1 người thích
Nguyễn Đình Thi là một nghệ sĩ và là một nhà văn hoá lớn. Nói như nhà văn Kim Lân, đó là người mà cái tài thì đàn ông ghen, cái tình thi đàn bà ghen. Một người như thế, sống được, kể cũng vất vả.
Nguyễn Đình Thi là người đa tài. Ông viết văn, soạn kịch, làm thơ, viết nhạc, làm lý luận. Ở lĩnh vực nào, ông cũng có thành tựu, góp phần quan trọng vào quá trình phát triển của từng thể loại đó. Nhưng cũng bởi sự đa tài này mà rồi chính ông lại tự che khuất ông. Khi cần ngắm ông ở thể loại này, lại thấy ông lấp lánh sáng ở thể loại khác. Cũng vì thế, có nhà phê bình nghiên cứu, chẳng biết xếp ông vào đâu. Ở thể loại nào, ông cũng có đóng góp, nhưng rồi ngay trong chính thể loại ấy, người ta cũng thấy ông khiêm nhường đứng khuất sau những bóng dáng khác.
Riêng ở lĩnh vực văn chương, ông là một thái cực của Nguyễn Tuân và Tô Hoài. Trong lúc Nguyễn Tuân gò lưng luyện chữ, sáng tạo chữ, muốn đưa ra những con chữ tưởng như hoàn toàn mới, thì Nguyễn Đình Thi lại cố gắng xoá hết những chữ mới đi, để trang văn phẳng lỳ, không còn cợn lên một chữ nào nữa. Bởi thế ông thường chọn những chữ mòn nhẵn, bạc phếch, mang tính khái niệm, những con chữ mà các thi sĩ khác vứt bỏ, vì sợ không dám dùng, nó như những thửa ruộng bạc màu, hoang hoá, không có dấu hiệu hứa hẹn mùa màng. Nguyễn Đình Thi lại chọn chất liệu ấy để tạo dựng tác phẩm. Ông muốn bạn đọc đến với ông một cách tự nhiên thoải mái. Chân cứ thung thăng bước mà không sợ bị vướng vào câu, tay cứ tự do vung mà không ngại bị va phải chữ, để đến nhanh hơn cái đích mà ông muốn gửi gắm, chuyển tải. Mọi cố gắng của Nguyễn Đình Thi là để làm một nhà văn không có chữ. Đây dường như là một chủ định của ông. Một người nước ngoài, học tiếng Việt, chỉ cần biết dăm, bảy trăm tiếng là đã có thể đọc được toàn bộ thơ văn Nguyễn Đình Thi. Cái hay của thơ Nguyễn Đình Thi không nằm ở chữ. Nó là cái hồn phảng phất ở đằng sau những con chữ bạc phếch kia. Bởi thế phân tích thơ ông mà lại mang câu, chữ ra mổ xẻ là một việc làm không phải. Ông bộc lộ tài năng mình rực sáng hơn cả là ở trong thơ ca. Tuy vậy, thành tựu của thơ ông lại không nằm ở thể lục bát.
Gửi bởi hnongnoc ngày 10/12/2022 20:27
bài thơ Hắc Hải là trích của bài thơ Việt Nam quê hương ta
Bình luận nhanh 83
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.