Thơ » Việt Nam » Tây Sơn » Ngô Thì Trí
Đăng bởi tôn tiền tử vào 01/09/2025 07:11
君子原來無所爭,
尋常名利一塵輕。
梅經雪後方為白,
泉盡泥時便見清。
學到不憂還是樂,
理於大順自然亨。
閒餘每閱佳章贈,
友愛言言感至情。
Quân tử nguyên lai vô sở tranh,
Tầm thường danh lợi nhất trần khinh.
Mai kinh tuyết hậu phương vi bạch,
Tuyền tận nê thời tiện kiến thanh.
Học đáo bất ưu hoàn thị lạc,
Lý ư đại thuận tự nhiên hanh.
Nhàn dư mỗi duyệt giai chương tặng,
Hữu ái ngôn ngôn cảm chí tình.
Người quân tử vôn không có điều gì tranh giành,
Danh lợi tầm thường, coi nhẹ như hạt bụi.
Hoa mai sau khi tuyết xuống mới nở trăng,
Suối khi hết bùn thì thấy nước trong.
Học đến được trạng thái vô lo mới là vui,
Lý đến thời đại thuận thì tự nhiên sẽ hanh thông.
Những lúc nhàn rảnh lại đem bài thơ hay của em tặng ra đọc,
Tình yêu mến anh em thể hiện ra từng lời, cảm thấy thật chí tình.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi tôn tiền tử ngày 01/09/2025 07:11
Quân tử nguyên lai không cạnh tranh,
Tầm thường, danh lợi đã xem khinh.
Mai qua mùa tuyết mới nên trắng,
Suối hết bùn nhơ nước lại thanh.
Học đến vô lo, vui chợt đến,
Lý khi đại thuận tự nhiên hanh.
Thừa nhàn giở đọc bài thơ tặng,
Chữ chữ tình em thật chí thành.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.