Thơ » Việt Nam » Hậu Lê, Mạc, Trịnh-Nguyễn » Ngô Thì Sĩ » Anh ngôn thi tập
Đăng bởi hongha83 vào 02/01/2026 22:54
髮已星星亦抱孫,
如何觀物理猶昏。
豺狼凶猛難施德,
狙獪輕佻易背心。
曹操負人仁賴喪,
楊朱為我義猶存。
算來相與惟天性,
愼擇交親愼守言。
Phát dĩ tinh tinh diệc bão tôn,
Như hà quan vật lý do hôn.
Sài lang hung mãnh nan thi đức,
Thư quái khinh khiêu dị bối tâm.
Tào Tháo phụ nhân nhân lại táng,
Dương Chu vị ngã nghĩa do tồn.
Toán lai tương dữ duy thiên tính,
Thận trạch giao thân thận thủ ngôn.
Tóc đã hoa râm cũng đã có cháu bế,
Thế mà sao xem xét sự vật vẫn không rõ “cái lý” của nó.
Sài lang là loài thú dữ, khó có thể ban ơn đức cho chúng,
Khỉ vượn tính lanh chanh hay đùa giỡn, rất dễ tráo trở.
Tào Tháo chủ trương “phụ người”, cho nên đức nhân mất,
Dương Chu chủ trương “vì mình cũng còn lại chữ nghĩa lý.
Xem ra tính tự nhiên là do trời phú bẩm,
Hãy thận trọng trong việc kết thân và giữ gìn lời lẽ.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Tóc đã hoa râm, cháu bế bồng,
Sự đời xem xét lại chưa thông.
Sài lang tính thú, khôn bàn được,
Khỉ vượn lanh chanh, khó rõ lòng.
Tào Tháo “phụ người”, “nhân” đã mất,
Dương Chu “vị kỷ”, nghĩa còn mong.
Xem ra giao kết nhìn thiên tính,
Chọn bạn mà chơi, lời lẽ phòng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.