(Kính tặng Má)

Mẹ già nấu rượu nếp than
Kiếm tiền trả bớt nợ nần thâm niên
Trán nhăn cày nếp ưu phiền
Bàn tay nào sạch? đồng tiền nào dơ

Cao già xa gốc trơ vơ
Trái đau trổ muộn bạc phơ mái đầu
Nửa đêm ngồi ngoáy cối trầu
Nghiền tan cay đắng trộn màu thời gian.
Nhìn màu tím rượu nếp than
Ngỡ ngồi hóng mát dưới giàn mồng tơi
Nghe mòn mỏi nhịp võng lơi,
Thoáng hương cau ngát mây trời quê hương.

“Bần gie, đom đóm lập loè
Năm mười chín tuổi, mẹ về với cha”
Hai mươi, nở nhuỵ khai hoa
Vầng trăng mười chín xế tà vì đâu?
Mùa mưa cắm cá giăng câu,
Mùa khô, bắc ách xe trâu băng đồng

Hai vai gánh nợ con chồng,
Tay nhen bếp lửa, tay bồng con thơ
Thở dài theo điệu ầu ơ
“Lấy chồng xa xứ, bơ vơ một mình”

Bên ven rừng xứ U Minh,
Trọn niềm dâu thảo, trọn tình mẫu thân
Bây giờ héo hắt tuổi xuân,
Sáu mươi năm, sáu mươi năm mỏi mòn.
Vầng trăng Xẻo Đước thôi tròn,
Đường câu đã cuốn, lối mòn đã qua.

Tàu súp lê một
Tàu súp lê ba
Con sông Cái Lớn... làng xa... khói mờ.
Trưa buồn nghẹn tiếng hít cô
Xót xa chim vịt bơ vơ gọi bầy.

Ới sông Cái Lớn
Ới ngọn bần gie
Lửa đom đóm chẳng lập loè,
Bao giờ mới thấy lối về quê xưa.


Nguồn: Lúa sạ Miền Nam, NXB Lá bối, Sài Gòn, 1970