Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Vè, đồng dao
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 15:23
U Minh nước đỏ,
Choại, dớn, cóc kèn.
Ăn ở cho hiền,
Dạo chơi với rắn.
Bất kỳ sâu cạn,
Rắn nước, rắn râu.
Bay trên trời cao,
Rắn rồng uốn khúc.
Chạy ngang chạy dọc,
Rắn ngựa phóng theo.
Hút gió thật kêu,
Là con rắn lục.
Mái gầm lục đục,
Bò chậm như rùa.
Mở xuống bất ngờ,
Hổ mây ẩn núp.
Coi chừng nó quất,
Là con rắn roi.
Ra đồng dạo chơi,
Là rắn bông súng.
Đựng đầy một thúng,
Là rắn cạp nia.
Ăn rồi ngậm nghe,
Hổ hành nấu cháo.
Dữ mà nhỏ xin,
Đúng thiệt rắn trun.
Chớ nên coi thường,
Con rắn ri cóc.
Rắn mà muốn học,
Làm cậu ông trời.
Có khách hay mời,
Là con hổ chuối.
Con rắn ri cá,
Thấy nước thì ham.
Hình vóc hiên ngang,
Rắn voi, mỏ rọ.
Thật là đáng sợ,
Chàm oạp, hổ mang.
Xét cho đàng hoàng,
Rắn thì có nọc,
Đừng châm, đừng chọc,
Bỏ mạng lìa đời.
Trí khôn con người,
Biến loài độc ác,
Lấy nọc làm thuốc,
Lấy thịt xé phay,
Chiều nhậu lai rai,
Bổ ơi là bổ!
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.