Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè giáo huấn, khuyên nhủ
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 10:07
Các trò nhỏ dại,
Chưa biết xét suy.
Cha mẹ hàn vi,
Cho ăn đi học.
Ra công khó nhọc,
Làm lụng cả ngày.
Không dám hở tay,
Sợ con đói rách.
Tìm mua vở sách,
Lo sắm áo quần.
Trò được ấm thân,
Sao trò nỡ phụ.
Đêm thì trò ngủ,
Ngày thì đi chơi.
Mẹ mắng hết hơi,
Cha la rát cổ.
Cha mẹ cực khổ,
Hiểu thấu chẳng thông.
Thầy dạy cố công,
Trò không lo học.
Vở thì đứt góc,
Sách lại đứt gian.
Quần áo lang thang,
Mặt mày dơ dáy.
Đầu thì bóng cáy,
Mắt dính đầy ghèn.
Cứ giữ thói quen,
Chẳng hề tự hối.
Học hành thì tối,
Cờ bạc rất lanh.
Mình mẩy hôi tanh,
Bạ đâu ngồi đó.
Ngày thì nhăn nhó,
Lại nói thầy nghiêm.
Ngồi lớp chẳng yên,
Kêu la rầm rĩ.
Bôi xoa bàn kỹ,
Chẳng chịu chăm nghe.
Thầy giáo hăm he,
Ra tuồng mặt giận,
Kiếm chuyện hoang đường.
Thêm lại to gan,
Đánh không biết sợ.
Trả bài ập ợ,
Như tợ đứa câm.
Sao chẳng hổ thầm,
Ắt là thiệt dại.
Các trò nghĩ lại,
Bỏ tính ấy đi.
Học tập lo suy,
Mới mong cập đệ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.