Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè châm biếm thói hư tật xấu
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 17:28
Hai bên lẳng lặng mà nghe,
Tôi kể chuyện vè con gái hoang dâm.
Xa xôi chi đó mà lầm,
Ngửa ra mà đãi cho ong châm nhuỵ vàng.
Châm rồi hoa nọ phải tàn,
Xuân qua hạ tới muộn màng trái bông.
Nên hư cũng một đời chồng,
Lừa đa lọc nước khốn trông đặng rồi.
Đêm nằm kêu mạ: “Mạ ơi,
Con nay thất nguyệt đã rồi ba trăng.”
“Thôi rồi tre đã ra măng,
Con làm mẹ chịu, biết làm răng đặng chừ!
Bây chừ con trót làm hư,
Mai kia đời nhắc hoang thai cả bày.
Một, người bảo mơ sắc; hai, người nói tham tài,
Làng trong cũng biết, xã ngoài cũng hay.
Ông ơi, hãy tỉnh cơn say,
Phen người con dại, trở tay không kịp rồi!”
Ông nằm trong dạ bồi hồi,
Mệt say chưa dứt, lại bồi mệt thêm.
Hôm sau ông chạy đi tìm:
“Bấy lâu nay Song vắng bóng, thầy ngày tưởng đêm trông con hoài.
Thầy không đòi quan ngắn, chẳng đòi quan dài,
Trầu thì một hộp, rượu một chai cho đầy.
Bữa mai con đi coi ngày,
Được ngày lành tháng tốt, ra thầy cho đi.
Song ta bán tín bán nghi,
“Con này to bụng, ông mới cho đi kịp thời!”
Mạ Song thật dạ nằn nì:
“Đứa ni không phải, vậy thì đứa sau.
Nếu mi mà chẳng nghe tau,
Một, mạt sát tau uống; hai, nhảy bàu chết trôi.”
“Mẹ ơi bớt nóng một hồi,
Để cho con trẻ phân đôi lời mẹ hay;
Chẳng thà con lấy đứa ăn mày,
Biết thần hồn định tỉnh, chứ hắn rày; xin không!
Bữa mai con qua bên ông,
Của tiền xin lại để một khi chôn mẹ già.
Nếu như ông chẳng thuận hoà,
Làm đơn tống phủ hoặc là lên quan...”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.