Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè quan hệ gia đình
Đăng bởi tôn tiền tử vào 06/06/2026 12:43
Nghe vẻ nghe ve,
Nghe vè dạy vợ.
Mặt liễu vẩn vơ,
Anh cưới em về,
Lo bề gia thất.
Một trăm món vặt,
Để lại cho nàng.
Chuyện ở ngoài đàng,
Để lại cho anh.
Trách cá, trách canh,
Nồi dưa, hũ mắm.
Xin em thăn thắm,
Hãy giữ cửa nhà.
Hồi em còn bé,
Có mẹ cùng cha.
Em về tay qua,
Nghe lời qua dạy.
Em đừng bại ngại,
Vá áo phải chần.
Nấu cơm phải giở,
Đừng để hôi ê.
Con gái ngồi lê,
Có ngày đôi mách.
Nhà thì có ngạch,
Vách lại có tai.
Không mốt thì mai,
Có ngày đôi chối.
Tại mình lầm lỗi,
Chúng mắc tới chồng.
Mình giữ trong lòng,
Đừng cho nói xược.
Gánh nước trong ao,
Em phải súc vò.
Đũa bếp có so,
Đũa con có ống.
Gánh rồi đôi gióng,
Em hãy máng lên.
Đừng để dựa vách dựa phên,
Trời mưa nó mục,
Ăn rồi lúc thúc trong nhà.
Rửa tách pha trà,
Nấu nước cho ngon.
Chừng bậu có con,
Ai đâu dè bỉu.
Ăn rồi lúc thúc,
Rửa trách rửa trà.
Úp lên cho sạch,
Chờ khi có khách.
Nấu nướng cho ngon.
Chừng bậu có con,
Tôi thôi dạy biểu (bảo).
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.