Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Vè, đồng dao
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 12:19
Đứng đầu vè nó là bánh tổ,
Cái mình nhiều lỗ là bánh tàn ong.
Để nó không đồng thiệt là bánh tráng,
Ngồi lại đầy ván vốn thiệt bánh quy.
Sai không chịu đi nó là bánh bàn,
Trên đỏ giữa xanh dưới vàng là bánh da lợn.
Mây kéo dờn dợn là bánh da trời,
Ăn không dám mời nó là bánh ít.
Để ngồi cục kịch là thứ bánh bò,
Mập lại nổi gò chính là bánh ú.
Băng rừng băng rú vốn thiệt bánh men,
Thấy mặt mà khen là bánh xôi vị.
Nhiều nhân nhiều nhị là bánh trung thu.
Kê vô lửa nổi cục u là bánh phồng,
Đem thả giữa dòng là bánh neo.
Ra nắng dẻo đeo là bánh sáp,
Lại gần không ai dám xáp là cái bánh xe.
Xỏ lại tréo que nó là bánh rế.
Ăn rồi còn ế nó là bánh dừa,
Ăn mà không có chừa vốn thiệt bánh tiu.
Để lâu nó thiu vốn là bánh ướt.
Chưa ăn mà dấu trước nó thiệt bánh cam.
Bỏ vô khám giam là bánh còng,
Ôm ấp vào lòng là bánh kẹp.
Xem coi thiệt đẹp là bánh chưng,
Chồng nói mới ưng là bánh hỏi.
Đêm ngồi mệt mỏi là bánh canh.
Kéo rớt từng khoanh là bánh tét,
Ráp lại từng nét là bánh gừng.
Bước lên có từng là bánh cấp,
Ở dưới thấp là bánh hạ nhon.
Bưng bao nhiêu nó rớt sạch trơn là bánh lọt.
Ăn thơm mà ngọt là bánh hoa viền,
Ăn khỏi trả tiền là bánh bao.
Đem liệng đàng sau là bánh quai vạc.
Trắng trong như bạc là bánh su sê,
Một trang ê hề nó là bánh bún.
Mình đen lúm dúm là bánh hột mơ,
Thấy ai có tiền cũng kè là bánh đập.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.