Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Vàm sông Ông Đốc,
Khúc vịnh khúc quanh.
Ngó lên đầu gành,
Thấy Hòn Đá Bạc.
Phía sau quan sát,
Thấy cụm Hòn Khoai.
Đứng ngắm cho ngay,
Chân trời Hòn Chuối.
Ba bề thấy núi,
Mây ấp tứ từng.
Ngó ngay lên rừng,
Cây xanh nước biếc.
Năm nào gặp tiết,
Tháng tám đồng chum.
Kẻ lo dọn ngùm,
Người lo dọn xịn.
Giàu thời sắm kịp,
Chẳng nói làm chi.
Nghèo gặp lúc nguy,
Lấy gì sắm nổi?
Bèn lo lặn lội,
Kiếm chủ làm nghề.
Gặp lúc nhiêu khê,
Cho con ở nợ.
Mua gai cùng nhợ,
Sắm ít gấp câu.
Nhiều anh buồn rầu,
Khoanh tay ngồi ngó.
Chờ khi lặng gió,
Nhảy xuống chia phần.
Bảy chão đồng phân,
Mỗi người một chão.
Mần cho xốc xáo,
Mần nước rồi chia.
Kẻ lo thức khuya,
Người lo dậy sớm.
Trời vừa mới chớm,
Bắt đầu canh ba.
Nghe tiếng người ta,
Như chim kêu lá rụng.
Người thời trong bụng,
Tính đến Cái Đôi.
Còn anh lôi thôi,
Xẻo Sâu đâu đó.
Đá Bạc trở về,
Ấp Huề hy vọng.
Trời đà xế bóng,
Cơm nước dọn ra.
Anh em đăng ta,
Rủ nhau mà “xực”.
Ăn rồi anh nầy ngán trước,
Anh nọ ngán sau.
Lặn hụp với nhau,
Như Tề Thiên đánh động.
Trời đà khuất bóng,
Kéo lưới lên ghe.
Anh em kết bè,
Về nhà lượm lặt.
Anh thì xếp đặt,
Bửa củi luộc tôm.
Anh thì nấu cơm,
Anh lo xách nước.
Còn tôi biết vá,
Bèn chụp ghim, dao.
Lưới rách chỗ nào,
Vá lành chỗ ấy.
Làm cho chủ thấy,
Khen bạn trầm trồ.
Mãn nước đổ bổ,
Tạ còn... bảy yến.
Nói cho hết chuyện,
Mấy chú lưới rùng.
Sau đuôi luân chung,
Mấy anh đẩy xịp.
Thân nghèo tội nghiệp,
Quần áo lang thang.
Khuya cũng kết đàn,
Đặng mà xuống nước.
Anh thì đẩy xuôi,
Anh thì đẩy ngược.
Còng lưng bắn lùi,
Như con tôm tít.
Rủi sụp xuống sâu,
Vướng nhằm con sứa.
Bị nhào lên mửa,
Thì vọp bẻ chân tay.
Dẫu có thầy hay,
Vẫn vô phương cứu chữa.


Những tên đất, tên sông trong bài này đều thuộc tỉnh Minh Hải cũ, nay là Cà Mau và Bạc Liêu.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]