Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Trăm năm se sợi chỉ điều,
Sao anh nắng sớm, mưa chiều thế anh?
Khốn cùng tôi mới cậy anh,
Anh lấy cớ nọ anh tình phụ tôi.
Tội tôi, chồng một vợ đôi,
Một chum hai gáo, một nồi hai muôi.
Con chung, anh để tôi nuôi,
Tình chung, anh nỡ để xuôi một đời.
Làm ra, to tiếng nặng lời,
Im đi, hoạ có đất trời biết chăng?
Vì đâu để gió phụ trăng,
Tre đi bụi khác, để măng lạnh lùng.


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]