Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè giáo huấn, khuyên nhủ
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 01:11
“Của đời người thế” em ơi!
Giàu quanh năm no đủ,
Đói cũng một đời phong lưu.
Thế gian ai nỏ tham giàu,
Giàu đất mô nỏ kể,
Giàu giữa quê nhà mới kể.
Cho nên du đáng rể,
Giữa đất nước quê nhà.
Một mai em bước chân ra,
Con ông kia, ông nọ,
Cháu cố này, cố nọ.
Em tham những nơi giàu có,
Em ước những chốn vinh hoa.
“Những đứa tay không như choa,
Cũng lấy được nhông mực thước,
Cũng lấy được chồng tay thước.”
Thiếu chi trong đất nước,
Cũng có kẻ yêu vì.
Em lặn lội tìm đi,
Em lấy chồng cách xã.
Nhìn ra thiên hạ,
Em muốn năn nỉ đôi đường.
Khi mưa ải, gió truông,
Em ra đi cũng lỡ,
Em trở về cũng lỡ.
Trông cho đến phiên chợ,
Để nhắn nhủ đôi tin,
Có kẻ nhớ, người quên,
Đường xa xôi không thấu.
Ở gần phụ mẫu,
Khi gặt hái mùa màng.
Đoàn em trẻ chạy sang,
Đứa ôm em cho chị,
Đứa giữ nhà cho chị.
Có động trời một thỉ,
Thầy mẹ lại hỏi thăm:
- “Con vắng tiếng vắng tăm,
Con ở nhà hay là đi khỏi?”
Ở gần tuy đói,
Hơn giàu mà xa.
Ở gần mẹ gần cha,
Ra nhiều đường tiện lắm!
Anh nghĩ rằng tiện lắm!
Đất quan sơn ngàn dặm,
Cách một lần cầu.
Một trăm nước bước,
Chỉ cốt nước bước đầu.
Sao cho đành đường nhịp.
Nỏ phải đào, phải kép,
Em ngồi coi đó cho tường.
Nỏ phải trự nghĩa văn chương,
Em tham rú rừng cho đáng.
Sống ở đời là số mạng,
Ông trời đã định rồi.
Con muỗi cũng có đôi,
Huống người ngoan lẽ nào mà lẻ chiếc.
Chớ chộ giàu mà tiếc,
Của “tam tai nhi vong”.
Như bầy chim ăn giữa đồng,
Có con say mồi mắc nhạ.
Như thể bầy cá,
Có con say mồi mắc câu.
Như con gián say mỡ, say dầu,
Bay ra rồi cũng thác.
Ra được rồi cũng thác.
Em đừng tham nơi tiền bạc,
Rồi quả báo có ngày.
Của ở đầu chân tay,
Em đừng tham chi bạc tiền dưới nước.
Trời cho ai nấy được,
Rú Hoành Sơn không ai đắp mà cao.
Bể Đông Hải nọ ai đào mà sâu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.