Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Em là con gái nạ dòng,
Chồng em thác sớm, cực lòng lắm thay!
Đã ba bốn năm nay,
Em sầu riêng thậm khổ!
Bạn sầu chồng thậm khổ!

Đạo chồng nghĩa vợ,
Tưởng giai lão bách niên,
Ai ngờ bến xa thuyền,
Cho âm dương cách biệt!

Bây giờ em chực tiết,
Buồn hỡi là buồn!
Nhà năm bảy gian luôn,
Một mình con với mẹ.

Khi hoa tàn nguyệt xế,
Khi sấm chớp mây mưa.
Khi con khóc mẹ đưa,
Ruột tằm đau chín khúc.
Đau ruột tằm chín khúc.

Khi mưa dông cá ngược,
Khi nông vụ cấy cày.
Một mình mẹ đêm ngày,
Lo khi mô cho hết?
Liệu thế nào cho hết?

Khi mồng năm ngày Tết,
Thắp nhang khói phụng thờ.
Được vài chút con thơ,
Thắp nhang lên, se lại.

Khấn chồng rồi lại vái,
Em nom lên giường thờ,
Chộ khói toả mù mờ,
Nỏ chộ chi cả thảy.

Con còn bé dại,
Em thảm thiết thương chồng.
Em ra đứng em trông,
Nhỏ đôi hàng nước mắt.

Lấy dải khăn em thắp,
Lấy dải yếm em lau.
Hỏi vì ai khi đầu,
Xe dây rồi đứt múi?

Giữ thân em yếu đuối,
Bỏ nhà lộng, giường không.
Tay con dắt con bồng,
Bỏ rèm sưa chiếu rách.

Em ngồi em trách,
Trách cái ông Tơ hồng:
- Kiếm người ông trả lại chồng cho tui!


Bài này rất phổ biến ở Nghệ Tĩnh, nhưng mỗi địa phương có khác nhau một ít.

[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]