Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè nghề nghiệp
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 18:11
Chữ rằng “Tàm chức nữ công”
Thung dung xuân tiết, gió nồng xuân tiêu.
Ai nấy cũng dập dìu,
Việc tằm tơ vui vẻ.
Ngày xưa đã có kẻ,
Ở tận chốn lầu vàng,
Chăm lo việc tàm tang,
Để dáy người thiên hạ.
Khi giêng hai thong thả,
Ta chọn kén để dành.
Gà cục túc kêu canh,
Dạ bồi hồi bực tức.
Đêm năm canh nằm thức,
Chỉ mơ bướm màng ong,
Chỉ rày ước mai trông,
Cho đến kỳ tằm rựa.
Khi trứng tằm mới nở,
Ăn mốt đến ăn hai.
Lo bưng bít trong ngoài,
Cơn gió mưa phải cữ,
Chốn lằng ruồi phải cữ.
Rày gìn rồi mai giữ,
Cho đến lúc ăn lên.
Ta dạo cảnh thăm miền,
Khắp vườn dâu lạch bãi.
Ngày thì lo đi hái,
Tối về lại bắt thay.
Ta dọn dẹp sắp bày,
Trong mười phần cho sõi.
Lo cơm đùm, cơm gói,
Cho thầy tớ phân minh.
Nghe gà đã gáy canh,
Dầu tối tăm chẳng quản.
Trước là vui chúng bạn,
Sau giữ việc tằm tơ.
Ai không nhớ ngày xưa:
Kẻ “nuôi tằm ăn đứng”.
Rồi một mai trời chứng,
Công khó nhọc lâu nay.
Cũng trong bảy, tám ngày,
Đến khi tằm chín rựa.
Kẻ bắt, người bủa,
Nao nức tớ thầy.
May thật thậm là may!
Được mười phần trọn vẹn.
Người ta tay bóc kén,
Người lựa mối ươm tơ.
Vòng nhật nguyệt đẩy đưa,
Biết chừng mô săn vặn.
Tơ một màu vàng thắm,
Đường văn thể rõ ràng.
Được lộ cẩm thế hoàng,
Không thua chi những giá,
Nỏ kém gì những giá.
Ba tuồng kén bả,
Rồi như ốc, như trơ.
Tơ rứa nói vô tơ,
Múi tơ này sao xứng.
Múi tơ này đã sẵn,
Cửi họ Mạnh đã bày.
Nào ống, sót, xa, quay,
Nào soi ngà, khổ lụa.
Giữ cánh hoa đã đỗ,
Ngồi nối gót bà Phi.
Trong bát tiết tứ thì,
Tiếng hoàng anh thỏ thẻ,
Tiếng hoàng y thỏ thẻ.
Bức hồi văn Tô Thị,
Đường xa tấu cung môn.
Được lộ cẩm xuân tôn,
Cũng so tày hoàng đạo.
Cũng là nghề nữ thảo,
Ngồi dệt gấm phòng hương.
Chàng đeo thẻ gấm vàng,
Ngồi trên khung không dậy.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.