Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè giáo huấn, khuyên nhủ
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm qua 11:17
Chữ trinh đáng giá nghìn vàng,
Ai sang tôi nhắn với dì Khang một lời:
Hội vật đổi sao dời,
Em ba ngần bảy nghĩ.
Thuở hoa còn kín nhị,
Vườn xuân hãy còn rào.
Nét liễu yếu tơ đào,
Ngó đoan trang diễm lệ.
Tay kiệm cần mực nẻ,
Đường công tắc thua ai.
Trong: chẳng chút đơn sai,
Ngoài: giao du lịch lãm.
Vừa tới tuần đôi tám,
Độ nguyệt sáng gương trong.
Hoa đào bén gió đông,
Dây sắt cầm lựa nhịp.
Duyên ưa vừa phận đẹp,
Bể ái sóng dạt dào.
Nở hai nụ hoa đào,
Tiếp một ngành đan quế.
Lời thề non hẹn bể,
Tưởng vẹn vẻ dài lâu.
Con Tạo, có ngờ đâu,
Tình lang em bạc mệnh.
Rằng đoản tu là mệnh,
Rằng sinh tử lẽ chung.
Nghĩ đến đạo vợ chồng,
Em hết lòng thang thuốc.
Cơn bể dâu đổi cuộc,
Chồng trở bước về tiên.
Bỏ hết cả nhân duyên,
Bỏ hết điều kia nọ.
Em một mình vò võ,
Thảm thiết nỗi thờ chồng.
Con tay dắt tay bồng,
Một trăm bề cay đắng.
Khi đường xa gánh nặng,
Khi tuần bảy, bội ba.
Khi chúng bạn vào ra,
Một mình em trở tráo.
Khi cơm đùm chéo áo,
Khi gạo gói chéo khăn.
Tính công chuyện làm ăn,
Nuôi đàn con khôn nậy.
Mắt thế tình trông thấy,
Người tri thức khen lao.
Kẻ lân lý ra vào,
Khách đường xa tìm tới.
Chuyện phong tình chơi nhởi,
Đều gác bỏ ngoài tai.
Lời son sắt không phai,
Dạ đá vàng không chuyển.
Cùng người xưa đã nguyện,
Ở vẹn vẻ tam tòng.
Để gương sáng nước trong,
Cho thế gian biết mặt,
Bạn thoa quần biết mặt.
Cửa phòng thu khép chặt,
Kẻ ong bướm vãng lai.
Những cửa đóng then gài,
Dạo mấy lần cũng mỏi.
Kìa có người gần gỏi,
Dạ chỉ quyết một bề.
Đã mấy độ đi về,
Đã mấy lần qua lại.
Kìa đức riêng của gái,
Chẳng lẽ phải của đời.
Thấy vàng đá dạ người,
Lòng riêng chưa dám quyết.
Điều trăng hoa tuyết nguyệt,
Lòng ai cũng như ai.
Mật ngọt rót vào tai,
Ngẩn ngơ tình nhi nữ.
Rằng kiên trinh bền giữ,
Vâng lời dạy thánh hiền.
Đeo đẳng mối nhân duyên,
Theo chị em cũng phải,
Ngó thế tình cũng phải.
Lời bướm hoa đưa lại,
Gan chưa dễ cầm gan.
Khi gió mát canh tàn,
Cửa buồng xuân lỏng khoá,
Cánh động đào lỏng khoá.
Tiếc phù dung một đoá,
Ong bướm lại đi về.
Khi gió tựa hoa kề,
Câu chuyện trò ấm lạnh.
Đám mây mưa vừa tạnh,
Lan quế đã nẩy mầm.
Nghĩ đến chữ tình thâm,
Phải liệu đường gắn bó.
Một vì tình, hai số,
Hay bởi nợ với duyên.
Cơn ngộ biến tùng quyền,
Em qua đò lần nữa.
Về than cùng chú mự,
Kể mọi nỗi niềm tây.
Từ kết tóc xe dây,
Tám thu tròn đằng đẵng.
Khi giấc hoè yên lặng,
Chưa thấy bóng hùng xà.
Con thế phiệt danh gia,
Nghĩ làm sao cho xiết?
Rằng trăng hoa không thiết,
Sắc tài cũng nỏ tham.
Câu “bất hiếu hữu tam”,
Sách thánh hiền đã dạy.
Một chút tình may mảy,
Giừ biết tính răng đây?
Duyên cá nước, rồng mây,
May ra mà hội ngộ.
Nếu thuận buồm xuôi gió,
Thuyền trở mũi về đông.
Lấy của giống con dòng,
Để nối dõi tổ tông,
Để lưu truyền vạn đại.
Lời than ra cũng phải,
Chán chi kẻ như ta.
Cành tốt lại thêm hoa.
Thế tình ai cũng có.
Cần chi nơi nương tựa,
Thân lại cứ lập thân.
May ra được đôi phần,
Được trai đầy gái đủ.
Trai văn chương thơ phú,
Gái kim chỉ vá may,
Đứa gặt hái cấy cày,
Hội về sau thanh thả.
Can chi nền phong hoá,
Phạm chi đạo cương thường.
Cậy ai về nhắn với dì Khang.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.