Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè nghề nghiệp
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 09:53
Vàng vua, vàng chúa, vàng quan,
Nỏ bằng “vàng đất” của làng Viên Sơn.
Tay em miết cho trơn
Chân em xoay cho dẻo.
Xong rồi em gọt đẽo,
Em phơi nắng cho khô.
Em xếp cọc vô lò,
Đun cho đến khi mô,
Miệng lò lên lửa trắng.
Giở ra rồi em bán,
Năm bảy trữ tiền đồng.
Thiên hạ ngó mắt trông,
Khen cái nồi em đẹp,
Khen nồi em rõ đẹp.
Trách nhỏ thì kho tép,
Trách nậy nấu cá mè.
Trách bẹp xếp tôm he,
Siêu thì đưa sắc thuốc,
Vùa thì đưa uống nước.
Ấm thì em đun nước,
Cứ mỗi ấm một vày.
Nhận vô cho vừa tay,
Uống cho thơm trong dạ,
Uống cho đầy trong dạ.
Nếp rồng vo vô rá,
Rồi đổ lắc vô hông.
Hông em hông nếp rồng,
Thơm cả làng cả xóm,
Thơm khắp làng khắp xóm.
Ai cũng khen em tợn,
Đi qua động qua truông.
Đi chợ Giát, chợ Lường,
Đi chợ quê, chợ tỉnh.
Đường quan sơn lỉnh khỉnh,
Thiên hạ phải chờ em,
Quan cũng phải nhờ em,
Chúa cũng phải nhờ em,
Vua cũng phải nhờ em,
Đất này đất quý thiên niên,
Có tay em nặn, đất nên vàng mười.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.