Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè nghề nghiệp
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 21:26
Ngồi buồn đặt một chuyện vè,
Để phường cào ta nghe,
Nghe chuyện vè sau trước.
Giừ dân ta ao ước,
Ước nhiều hến dưới rào.
Ai ai cũng đi cào,
Cũng đủ điều no ấm.
Giừ ta ngồi ta gẫm:
Làm chi được nhiều tiền?
Kẻ cày ruộng quan điền,
Kẻ chợ dưới làng trên,
Cũng một ngày quan chẵn.
Kẻ cào tay, cào lặn,
Người cào tướt, cào lưng.
Hến thì bán vô chừng,
Khi năm đồng ba đồng,
Khi năm đồng, bốn trự.
Có của ăn của trử,
Nỏ phải tuỳ luỵ chi!
Nốc ai, nấy cứ đi.
Lên Lâm Thao ơ bạn!
Xuống đò choèn ơ bạn.
Khi trăng tắt sao lặn,
Khi gà gáy sao tàn.
Nghe tiếng hú, tiếng van:
Người kêu “con” cũng có,
Kẻ kêu “vợ”, kêu “chồng” cũng có.
Cào lạo xạo mọi chỗ,
Giắt nho nhỏ tròn tròn.
Xúc lên nốc cho vun,
Chèo nốc về tở mở.
Kẻ có o, có mự,
Người có cháu, có em.
Chực ở bến ngày đêm,
Chỉ hỏi thăm hỏi dọ.
Nốc đã về đó,
Sắm đôi vựa, đôi giành.
Ra lặt đá cho lanh,
Rửa, đem về ta lọc.
Mần hến không khó nhọc,
Người thì bắc lên lò,
Kẻ thì đồ vô vò,
Gánh van làng van xã.
Người một mớ, một rá,
Cũng đỏ lửa sáng nhà.
Cũng chao lại chao qua,
Nấu ta ăn cho chán.
Mai chợ phiên ta bán,
Hết thì lại cào.
Thiếu chi của dưới rào,
Cũng đủ điều no ấm.
Ta ngồi ta gẫm,
Trời cho hến rào ta,
Cũng là cái phúc ông cha.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.