Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè nghề nghiệp
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 17:40
Nhớ xưa ngày trước,
Có người khôn ngoan.
Đêm nằm tính toán,
Cân đi đo lại.
Tháng chạp năm ngoái,
Bắt trâu ra cày.
Bước sang năm nay,
Bừa đất cho nhỏ.
Đất đã nhỏ rồi,
Em vùi bông xuôi.
Bông đã mọc rồi,
Em ra phân cội.
Thương thay một nỗi,
Em đi từng hàng,
Cuốc đã tra gang.
Em vun vào cho nó,
Em tựa vào cho nó.
Cây nào nho nhỏ,
Em tỉa quách ra.
Đến rằm tháng ba,
Em ra ngắt ngọn.
Đầu thì đội nón,
Tay ngắt ngọn bông.
Có thế là không,
Người ta đàm đạo.
Đàm đạo rày viếng mai thăm,
Đến rằm tháng năm,
Đua nhau nó nở,
Rùng rùng nó nở.
Em về đi chợ,
Mua bị sắm cân.
Một đôi ba lần,
Em về em kẹo.
Có người khôn khéo,
Sắm sửa quay mo.
Mo lo thân mo,
Ngồi ôm con cuốn.
Mũi quay anh uốn,
Đã thẳng băng băng.
Vải tốt mần răng,
Em trấn vào nước.
Trấn cho sũng ướt,
Em nhồi vào cơm.
Đem bỏ vào mông,
Vo đi vắt lại.
Cơm ngấm vào vải,
Đem phơi nắng cho khô.
Vày lo thân vày,
Quay như chong chóng.
Ống lo thân ống,
Quây đi cho rồi.
Bàn mắc ra ngồi,
Cu duy cúc thuỷ.
Cọc mấy lần nằm nghỉ,
Ra đứng chăng đường.
Thép nghĩ mình sang,
Đưa vào hoa cửi.
Chặn đàng lại hỏi,
Ơ nào khổ go.
Go lo thân go,
Lỗ đôi lỗ một.
Sót lo thân sót,
Cho lọt lòng thoi.
Thoi lo thân thoi,
Đâm qua đâm lại.
Máy lo thân máy,
Rút xuống đưa lên.
Ai đẹp như tiên,
Ác cũng trên đầu nó đỗ.
Đêm ngày than thở,
Tỏ tỉ tò te.
Dầu ở trong be,
Đem ra mà rót.
Vỏ dừa lòng tốt,
Chải khổ thương thay.
Cả đêm lẫn ngày,
Không cho áo mặc.
Ông lão ngúc ngắc,
Không được điều gì.
Guốc không hay đi,
Nhảy lên nhảy xuống.
Những điều sung sướng,
Để cho mũi văng.
Vải tốt mần răng,
Em lấy dao em lắt.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.