Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè nghề nghiệp
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 07:57
Người khôn của khó làm ăn,
Năm ba đồng điệu ngược ngàn lấy mây.
Anh mô chịu đầu bầy,
Đến hăm hai ta ngược.
Tiền lưng gạo mớc,
Lên kẻ Bỉn, Thủng Lụ.
Xuống chợ Tổng mua trù,
Vào khe Long tắm mát.
Ăn cơm rồi ta ngược,
Lên trại Cốc, động Nong.
Vượt qua động Nong,
Đã thấy làng kẻ Rạng.
Thấy làng kẻ Rạng,
Lên làng Cai, làng Phùng.
Bóng đã bổ về đông,
Vô kẻ Lào ta nghỉ.
Sáng mai vào Hói Trí,
Chộ một núi với khe.
Cách một cái truông ni,
Là rừng xanh bát ngát.
Nom rừng sâu xanh ngắt,
Chộ thấy phủ trong ngoài,
Các bạn trai tới nơi,
Đều lạnh lùng ngao ngán.
Ngày núi khe làm bạn,
Đêm vượn hót làm vui.
Không tham được của trời,
Phải mau về dưới xã.
Chặt dặm ba cành lá,
Cắt mấy ngọn cây dang.
Dựng lều trú đại ngàn
Để đi về nương tựa.
Sớm mai vào sắm sửa,
Dặn trai bạn chớ quên.
Nằm đừng bắc chân lên,
Tay qua đầu chờ gác.
Nơi ăn nằm bệ rạc,
Phải chịu rứa cho qua,
Bạn đã dọn cơm ra,
Không thấy chi thi hữu.
Năm mười ngày hết gạo,
Ta lại tạ giang sơn.
Trước rằng ta đành ơn,
Sau đè Voi tốc xuống.
Đi cách ba khúc động,
Mới biết sự lạc đường,
Đặt gánh lạy giang sơn,
Không tưởng chi mây dóng.
Trên vai thì gánh nặng,
Dưới cẳng thì đỉa, sên.
Gánh lại gánh trở lên,
Chộ đoạn trường non nước.
Áo thì rách hết,
Lưa hai tấm ngang vai.
Nón không lưa lá ngoài,
Quần hai bên hai tã.
Chưa ra khỏi rú,
Mặt trời đã gác lèn.
Thấy ông đầu hiệp Long,
Đã bổ mềm như chuối.
Rừng sâu trời túi,
Biết ngả dựa vào đâu.
Bụng thì đói đã lâu,
Biết lấy chi nấu nướng.
Thương thay một nỗi,
Giừ đã nên cơ hàn,
Nữa song hèo một gánh mấy quan.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.