Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè tâm sự
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 20:01
Hồng Lam mía ngọt, cam vàng,
Vì đâu xa cách cho ruột càng xót đau!
Cha mẹ, thiếp chẳng gần nhau.
Em giữ vẹn trước sau,
Trách ông Tơ, bà Nguyệt.
Đôi ta đã quyết,
Ai nỡ nào cách xa.
Anh về thưa với mẹ cha,
Cậy mối lại tin qua,
Đem lễ đến tận nhà,
Dù mẹ cha em không nhận.
Thiếp đây dù lỡ vận,
Thiếp cũng nguyện theo chàng,
Lời thiếp thề, có Lam Giang:
Tình chàng, thiếp không phụ,
Ngãi chàng, thiếp không bao giờ phụ.
Lễ vật chàng đã đủ,
Mà cũng không được gần.
Thiếp tự trách tấm thân,
Thân liễu bồ nhỏ bé,
Phận liễu bồ nhỏ bé.
Nguyện cùng chàng chia sẻ.
Sẻ bao nỗi sầu tương.
Ai chia rẽ đôi đường,
Lòng thiếp vẫn nhớ thương.
Chàng hẹn thiếp một phương,
Cùng tạm biệt cố hương,
Sống bên nhau xứ lạ,
Sống cùng nhau nơi xứ lạ.
Dầu đời ta tơi tả,
Như nón lá bung vành.
Lòng như đá như đanh,
Dù bị thiêu đốt trăm vành.
Vẫn giữ nguyên vàng đá.
Giữ nguyên lời vàng đá.
Chàng đừng e xứ lạ,
Đôi ta cùng một dạ,
Đôi ta sẽ làm nên.
Đến nơi xây nền,
Xây bên nhà thờ Phật.
Cùng nhau ta xới đất,
Trồng bí với trồng ngô,
Trồng đồng gần với đồng xa,
Đến khi hái xếp đầy bồ,
Gửi về quê biếu mẹ,
Gửi về quê biếu thầy mẹ.
Nhớ công ơn sinh đẻ,
Nhớ đến nghĩa cù lao.
Chàng hãy tính cho mau,
Nhà cưới em sắp đến,
Ngày cưới em sắp đến.
Lời ra đã nguyện,
Dặn chàng chớ quên một ngày,
Dặn chàng chớ quên một giây,
Lời hứa, chẳng đổi thay,
Dù muôn nỗi đắng cay,
Đôi ta nên tính trước.
Ta bàn nhau tính trước.
Đôi ta đã thề ước,
Quyết sống thác cùng nhau.
Dù bể thẳm non cao,
Dù rừng rậm khe sâu,
Dù lưỡi gươm kề trên đầu,
Dù ăn củ sắn củ nâu,
Phải liệu mà cất bước,
Tính liệu mà cất bước.
Dù nhớ non, nhớ nước,
Dù nhớ mẹ, nhớ thầy,
Cũng không được ở đây.
Chậm một giây có hại.
Trễ một giờ có hại!
Chàng ơi, nên nghĩ lại,
Ta nhất quyết đi thôi!
Đừng có ngại xa xôi,
Để lứa đôi xa cách.
Để em với anh xa cách.
Tấm lòng ta minh bạch,
Như trăng sáng tròn vành.
Như nước suối trong xanh,
Ở lại ắt chẳng lành,
Dù con chim xa cội, nhớ cành.
Dù có xa chị, nhớ anh,
Ta cũng đành nén lệ.
Ta cũng đành nuốt đôi hàng lệ.
Để thằng hương, thằng lý,
Nó khỏi ỷ thế ỷ quyền.
Nó ép nhân duyên,
Thiếp phận gái thuyền quyên.
Chàng một mình đơn chiếc.
Khắp trong làng, trong nước,
Thằng hương muốn gì cũng được,
Thằng lý muốn gì cũng nên.
Chúng cậy thế, cậy quyền,
Chúng ép duyên mình đấy.
Như con lươn ngoài bãi nhỏ,
Như con cá trong vũng tròn,
Như con môn giữa bụi môn,
Như con tre đứng ngoài vườn,
Con chi cũng là con bé nhỏ,
Cơn chi cũng là cơn bé nhỏ.
Chàng ơi, đừng ở lại!
Không nghe thiếp, chàng phải bỏ thây.
Dù cha mẹ thiếp lòng ngay,
Dù anh em thiếp sum vầy,
Cũng như cây bé nhỏ.
Đi đâu cũng bị đón ngõ,
Đi đâu cũng bị chặn đường.
Chàng đừng có tơ vương,
Ở nơi đây lắm gió, nhiều sương,
Xa tổ phụ quê hương,
Đôi ta mới gần nhau được!
Ta ngắm dòng Lam xem nước,
Ngắm Hồng Lĩnh để xa rời.
Về nhà ta thảo bức thư rơi,
Thư để lại mấy lời,
Biệt từ phụ mẫu.
Thương cha già mẹ yếu,
Xâu thuế nặng nề,
Ta nhỏ nước mắt lê thê,
Vào phong thư để lại,
Vào phong thư dán lại.
Để cha mẹ hiểu lòng con cái,
Rồi tha lỗi cho ta.
Ngày cưới em không còn xa,
Chàng viết thư đi, em tả,
Chàng viết ngay đi, em tả:
“Công cù lao chưa trả,
Lỗi đạo với biển trời.
Tình con nhớ để đời,
Dù cách trở xa khơi,
Ngày sau lại sum vầy.”
Ta hẹn chàng đêm nay,
Việc mình bàn đừng cho ai hay;
Việc mình bàn đừng cho ai biết,
Vì chữ tình, quê hương đành ly biệt.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.