Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao về con người, xã hội
Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao than trách thân phận
Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè địa danh, lịch sử, xã hội
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 15:25
Năm nay tôi ở cùng thầy,
Tại đời tôi khổ hay tại tay cơ cầu?
Tưởng là trước cũng như sau,
Chẳng ngờ được mấy bữa đầu mà thôi!
Chưa chỉ chúa đã lường nồi,
Chúa làm thế ấy cho tôi mất hồn.
Hết hồn thì hết hồn khôn,
Chân đi không được, mặt buồn tay xuôi.
Cất lên gánh nặng nhà người,
Cũng bằng cái tội mười đời để cho.
Sa chân lỡ bước xuống đò,
Thì ta cũng phải chèo cho hết đường.
Thương người chẳng được người thương.
Người coi như gạch ghép đường người đi!
Ra đường chúng bạn hỏi chơi,
Ở ăn chỉ rứa mà người hư thân.
Rằng chi mà chẳng hư thân,
Sắp lấy công buổi vừa mừng vừa lo.
Ăn thời chẳng có cho no,
Lại thêm tiếng nhỏ tiếng to cực mình.
Làm người ở chẳng phân minh,
Vua quan ta cũng coi khinh, nữa mày!
Ăn đời ở kiếp chi đây,
Chẳng qua ta ở cho đầy một năm.
Chúa hiền thì ở đến rằm,
Nhược bằng chúa dữ, mồng năm ta về.
Mồng sáu chúa cắp gậy đến thuê,
Thây kiếp nhà nó, choa về nhà choa!
Thằng mô trốốc mọc hai ngà,
Đâm vào mà ở, cũng tháo ra mà về.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.