Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè nghề nghiệp
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 10:03
Thanh nhàn đặt chuyện mà chơi,
Gẫm như đất Quần Ngọc được mọi người tôn vinh.
Nhờ hai miếu uy linh,
Đất đình trung thịnh sự.
Làng nhờ quan Cụ,
Được hai chữ thượng hào.
Ra làm việc mấy lâu,
Trong dân tình yên ổn.
Nhờ quan trên ngong xuống,
Phát cho một đạo bằng.
Nhờ phong nậm mùa màng,
Trong dân tình vui vẻ.
Từ học trường lớp trẻ,
Đến người thương mại, canh nông.
Mùa hạ kế mùa đông,
Kiếm ra tiền cũng khó.
Ở giữa đất “cui nọ”,
Đan tát giỏi cả làng.
Từ nội, ngoại, tử tôn,
Được phụ truyền, tử kế.
Nhân sinh bách nghệ,
Nhất nghệ phải tuỳ thân.
Trong gia sự ăn mần,
Lấy “dĩ nông vi bản”.
Lúc cày cấy đã dãn,
Hội xuân tiết nhởi chơi.
Lúc khoai đỗ xong rồi,
Khoảng tháng giêng, tháng hai,
Chuyển sang nghề đan tát.
Kẻ sắm cưa với mác,
Người lo kiếm tre, mây.
Chợ Nhe tháng sáu ngày,
Về đan tát luôn tay.
Hôm mùng tám bữa rày,
Chỉ lận vành là kịp.
Thúng ta lận nức sắt,
Có người lận nức kéo qua đi.
Có kẻ nức lỳ,
Chị mua bán nên suy,
Thúng tui rành tinh xảo.
Cầm lấy vành thì méo,
Tre goóc giạt, goóc tùa.
Mời các chị lại mua,
Thúng tre tra vành cứng.
Phiên chợ sáng mùng chín,
Mua bán đã dĩ thành.
Về đan lát cho lanh,
Có phiên rằm kề đó.
Từ giàu chí khó,
Nên học lấy nghề đan.
Lúc vận hội cơ hàn,
Lúc tam bát ngoạn gian,
Dân cứu cơ vô đó,
Dân ăn nhờ vô đó.
Làm nghề khoai, nghề ló,
Không siêng được như nghề đan.
Kẻ đại phú do thiên,
Người bần hàn cũng đủ.
Đêm năm canh không ngủ,
Chưa sáng đã dậy rồi.
Tính phiên chợ mấy đôi,
Tính phần con, phần gấy.
Phiên nào phiên ấy,
Chưa trưa hàng đã bán hết rồi,
Khuyên ai về nghĩ lại mà coi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.