Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè quan hệ gia đình
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 11:02
Mẹ goá con côi,
Đã từng nhang khói cho rồi tam niên.
Phận nỏ bén với duyên,
Sợi tơ hồng lơi chỉ.
Xe nửa chừng mắc bí,
Đào mới nhuộm chưa phai.
Chàng đoản thế trần ai,
Trửa đoạn trường non nước.
Em đi xuôi về ngược,
Nghĩ tủi phận má đào.
Khi gần anh không trao,
Ngái ra rồi mới nói.
Giữ nhà rách không ai dói,
Bóng nguyệt đã sang tà.
Véc lở nỏ ai thoa,
Lấy vành nống mà che,
Lấy tranh cùn mà đậy.
Giừ cày bừa lại gãy,
Giường phản đã long đanh.
Chiếu đà không lành,
Chõng còn thoang không vạt.
Cửa nhà rách nát,
Dao nửa chặt nửa bằm.
Bước chân vô đi nằm,
Lấy chày tay tấn cửa.
Lấy mạ bừa tấn cửa.
Mặt trời già nửa bữa,
Em bước chân ra nhà ngoài.
Khách khứa nỏ chộ ai,
Chộ tò vò với nhệnh.
Chỉ tò vò với nhệnh.
Khay trà ấm chén,
Bỏ hôi mốc hôi rêu.
Bước chân xuống nhà lều,
Chộ đầu quỳ đầu trệp.
Em về em dọn dẹp,
Hết việc cửa việc nhà,
Em bước chân đi ra,
Chộ ruộng vườn ngao ngán.
Nhìn ruộng nương mà chán,
Tấm nửa vãi, nửa cày.
Tấm thì như cỏ may,
Tấm năn bờ lác mọc.
Lên rường đứng em khóc,
Về gẫm lại thương chồng.
Lên rường đứng em ngong,
Nhỏ hai hàng nước mắt.
Lòng thì đau như thắt,
Lấy dải ướm lau xuôi.
Trách bà Nguyệt ông trời,
Xe nhân duyên đứt múi,
Xe nửa chừng đứt múi.
Khi gánh than gánh củi,
Khi gánh nặng đường dài,
Khi mỏi cúi mỏi vai,
Cũng nỏ biết trông ai,
Chịu nặng nề không ai ngước.
Em đàn ra sau trước,
Cho tỏ rõ khúc nôi,
Cảnh nhà mẹ goá con côi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.