Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè giáo huấn, khuyên nhủ
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 22:09
Lẳng lặng anh dặn em nì,
Ở cho trọn đạo xướng tuỳ mí nên.
Những lời anh dặn chớ quên,
Nằm đêm mà nghĩ lại.
Không bất câu phải trái,
Chồng đã nhủ thì đi.
Chồng đã dặn thì ì,
Đừng tiếng bấc tiếng chì.
Đờn năm cung không xướng hoạ,
Năm cung đờn xướng hoạ.
Cơm sôi bớt lả,
Chồng giận bớt lời.
Qua lúc nớ thì thôi,
Tránh voi đâu có xấu,
Vợ nhịn chồng không xấu.
Em ở gần phụ mẫu,
Rồi rày viếng mai thăm.
Tỏ dạ ân cần,
Thăm một ngày đôi bận.
Chồng em lên tiếng giận,
Cơn sốt tính, hãy khoan.
Đợi thong thả thanh nhàn,
Đưa lời ra khuyến luyện,
Sẽ đưa lời cám dỗ.
Triều đình có văn có võ,
Trong nhà có mụ có ông,
Thuận vợ thuận chồng,
Tát bể Đông cũng cạn,
Tát sông Bồ Đề cũng cạn.
Khi anh em bầu bạn,
Khi khách khứa đến nhà,
Có thì cơm nước rượu trà,
Không, em bưng cơi trầu ra,
Miệng em chào làm trọng.
Có thì con tru mẫu rọng,
Của cha ông để lại cho.
Dẫu tiền, dẫu ló đầy kho,
Em ăn ở không ra trò,
Người ta chê em không biết mấy,
Người ta cười em không biết mấy.
Những lời thế ấy,
Em kiếm giấy mà biên,
Những lời anh dặn chớ quên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.