Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè nghề nghiệp
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 05:17
Khi tê ăn đâu ở đâu,
Mà giừ rèn thổi với nhau giữa này.
Đất Đông Hội khoán ni,
Cũng nhờ ơn các thợ.
Có đông thì chớ,
Đừng quy cảu mà rầu.
Dù thổi rèn với nhau,
Cho vui cười mát mẻ.
Thợ thì sức khoẻ,
Cho vững tay kềm.
Bạn đập cho êm,
Ba chai rồi sớm.
Lò thì tốt lọm,
Mỗi tảng năm thanh.
Sắt rèn cho xanh,
Một chai năm chục.
Nhờ ơn ông Phúc,
Đông Hội khoán ni.
Dù bán chai đi,
Tiền không lấy được.
Hắn mua con trước,
Hắn trả con sau.
Sai con đi hầu,
Sai ghí đi hỏi.
Ông mụ hắn nỏi,
Don lắm tơ mà.
Bớt lại cho choa,
Vài tiền cứu vốn.
Đi lượt ba, lượt bốn,
Đi lượt chín, lượt mười.
Lấy hết tiền rồi,
Không lưu chi mà nể.
Đã nên là tệ,
Một mớ chè pha.
Bay bán cho choa,
Ba mươi đồng một gánh.
Có tiền thì gánh,
Không có tiền thì tránh cho khỏi lò.
Đừng có rờ vô,
Choa cho què cẳng.
Chè pha thì nặng,
Để cả đống đó mần chi.
Rồi cũng xúc đổ đi,
Không cho, bốc đi một nạm,
Không cho, đeo về một nạm.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.