Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè nghề nghiệp
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 19:57
Làm trai cho đủ mọi nghề,
Cửa quyền tuy rộng chớ hề vào ra.
Đi đâu lấy đó làm nhà,
Lều tranh một túp vậy mà thảnh thơi.
Giang sơn lắm bực anh tài,
Ra công rèn dũa dùi mài cho nên.
Đến như những kẻ ngu hèn,
Như hòn sắt nguội cũng rèn cho ra.
Làm cho bõ cái công ta,
Tuy rằng tiện nghệ cũng là tài danh.
Nông thôn cho chí thị thành,
Ai ai cũng cậy đến anh hằng ngày.
Làm thợ rèn như anh đây,
Nỏ mực nỏ thước.
Chỉ uốn nắn trên tay,
Ngự trên bệ cả ngày.
Đập lấy tiền thiên hạ,
Dũa lấy tiền thiên hạ.
Không kỳ chi quen lạ,
Nỏ kể chi sắc không.
Hễ thấy hơi đồng,
Là chà cho đến thép.
Nào kìm nào kẹp,
Nào búa nào đe.
Hiệu lệnh phải nghe,
Kẻo tính ông này nóng nảy.
Không kỳ chi trái phải,
Không nghĩ chi nóng mềm.
Đã nắm lấy kềm,
Thì làm cho toé khói.
Ai nói mặc nói,
Tha hồ miệng thế khen chê.
Cứ vững như đe,
Trơ như hòn sắt nguội.
Ai vội đứng đợi,
Ai không vội thì về.
Còn ai thích ngồi lê,
Ngồi bên lò ta trạo chuyện.
Đầu làng cuối huyện,
Một xã năm bảy ngày.
Nghe tiếng anh đây,
Đập đe đập đét.
Dao liềm cùn mang đến hết,
Cuốc thuổng hỏng đưa đến ngay.
Hết tháng cuối ngày,
Đem tiền về cho em tậu ruộng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.