Kể từ mộ lính đi Tây,
Tiền Tây không chuộng, bạc Tây không màng.
Ở nhà cơm gạo muối rang,
Bữa ăn có thiếp có chàng mới vui.
Anh ra đi, bỏ mẹ già ai nuôi,
Con thơ nó khóc ngùi ngùi thảm chưa?
Anh ra đi trống đánh cờ đưa,
Con thơ dại dại nói chưa hết lời.
Biết lòng mà có sống đặng ở đời với em.


Nguồn: Phạm Trung Việt, Thi ca & giai thoại miền Ấn - Trà, Cẩm Thành thư xã, Quảng Ngãi, 1973