Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Ca dao » Ca dao về hôn nhân, vợ chồng
Đăng bởi tôn tiền tử vào 02/06/2017 11:24
Hỡi anh áo trắng quần là,
Sao anh không bảo mẹ già nhuộm thâm?
Ví dù áo ấy em cầm,
Thì em sẽ nhuộm màu thâm, màu vàng.
Vạt cái em nhuộm màu vàng,
Vạt con em cũng nhuộm vàng cho anh.
Bốn nách kết đôi trường linh,
Đôi tay em kết chim xinh rõ ràng.
Ngày mai anh ra ngoài hàng,
Cho lắm kẻ ngắm, cho làng xóm trông.
Hỡi anh áo trắng ‡ kia là,
Sao anh không bảo mẹ già nhuộm thâm?
‡ Ước gì áo ấy em cầm,
‡ Để em nhuộm ‡ đỏ, nhuộm thâm, nhuộm vàng‡ .
‡ Anh kia áo trắng ‡ loà loà,
Sao anh không bảo mẹ già nhuộm thâm?
‡ Áo ấy được tay em cầm,
‡ Em nhuộm màu tím, màu thâm, màu vàng.
Vạt ‡ cả em nhuộm màu vàng,
Vạt con ‡ màu tím lại càng thêm xinh.
Đôi nách‡ em kết ‡ chữ tình,
Chữ loan chữ phượng, chữ mình chữ em.
Ra đường già trẻ cùng khen,
Khen nền màu nhuộm lại nền cành hoa.
Trước là khen mẹ, khen cha,
Sau khen ông bà khéo kén nàng dâu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.