Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè nghề nghiệp
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 08:42
Trời cao đất thấp,
Ta lập cái vè,
Ai ơi náu lặng mà nghe tỏ tường.
Giọt cưởi cho chí giọt sương,
Cầm liềm, cầm chạc ra đường đứng “hu”.
Ngong lên trên ú tù mù,
Không bứt thì hai con tru đói lòng.
Đường thì khúc thẳng khúc cong,
Đi lên đến rú cũng trong một hồi.
Chưa lên đến rú đã ngồi,
Ta bứt gánh cỏ cho rồi chẳng trưa.
Vô duyên gặp phải bữa mưa,
Đường trơn lầy lội về trưa đói lòng.
Đòn càn thì thẳng,
Cái liềm thì cong,
Ta bứt cơn chạc cho vừa vòng mà đi.
Ba người cùng vô một khi.
Người thì bứt lá, người thì cỏ the.
Chưa về đến ngõ đã khoe,
Tôi đi đã đến vạt chè trại Cây.
Có người lại nói nhung nhây,
Tôi đã đến vạt Lầy, khe Trúc.
Sông thì từng khúc,
Rú lại từng hòn.
Ba đứa trẻ nít con con,
Cũng liềm, cũng chạc, cũng đòn ra đi.
Ra đi vừa gặp ả Tri,
Dẫn sang thung Quít, bứt chi ả mồ.
Ra rồi lại gặp anh đồ,
Quay sang thung Nứa cỏ khô thật nhiều.
Ra rồi lại gặp sở Điều,
Ta bứt một gánh, ta liều ta ra.
Không vẹt thì bứt cỏ tra,
Để tru ăn tạm cho qua hồi này.
Ngong lên trên rú thì mây,
Ra đường khe Trửa thì bầy bò phiên.
Giừ về đến cầu làng Kiền,
Ta đặt hút thuốc cho liền cái hơi.
Chẳng còn mấy chút mấy hơi,
Gánh cỏ về tấp ở nơi nhà mình.
Nhìn lên trên rú mà kinh,
Bứt được gánh cỏ,
Ban trưa nắng xỏ.
Mồ hôi ròng ròng,
Về nhà vợ nói với chồng,
Bứt được gánh cỏ cái công thật nhiều.
Con đường xiêu xiêu,
Chân bước xiêu xiêu,
Một ngày gánh cỏ cũng nhiều gian lao.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.