Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè nghề nghiệp
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 00:22
Một năm trời định bốn mùa,
Xuân rồi sang hạ, thu rồi sang đông.
Tiết mùa hạ nắng nồng,
Qua mùa đông lạnh lẽo.
Một mình anh trẻo trẻo,
Khắp mùa hạ mùa thu,
Tay anh dắt con tru,
Vác cái cày cái cuốc.
Việc khô việc nước,
Cũng một mình anh ngoài đồng.
Cấy hái vừa xong,
Anh lo lường cuốc cỏ.
Khi chày gạo cối ló,
Cũng một mình anh lo.
Đêm bà chủ ngáy kho kho,
Anh đang còn bận rộn.
Khuya rồi còn làm rốn,
Anh lo kiếm cái đèn,
Bỏ tại một góc sân,
Để băm rau cho lợn.
Gà vừa gáy chộn rộn,
Đã dậy nấu cám quét nhà.
Trời vừa rạng đông ra,
Anh lo lường rửa bát.
Anh ngồi cầu ao rửa bát.
Xong lại kiếm đôi lạt,
Để lên núi chặt cây.
Nghĩ như thân anh rày,
Không có ai đi ngước.
Cái chân anh bước,
Lòng dạ anh buồn,
Nghĩ đến nguồn cơn,
Trông về nhà cho thấu.
Đặt gánh củi cạnh dậu,
Bà chủ ra dòm,
Nhủ vô ăn cơm:
- Bát cháo ngô đâu đó.
Nhìn thấy mày thấy vỏ,
Cũng ăn đi cho qua.
Nước mắt trào ra,
Hai hàng xuống ngực.
Anh nghĩ cũng cực,
Ăn ở với người,
Cơm nỏ có ăn chơi,
Công việc làm ngao ngán.
Công việc anh đương mà ngao ngán.
Còn vài ba tháng,
Anh rốn cho cùng năm.
Dầu bạc nén tiền trăm,
Anh cũng đấm c... vô ở.
Bà chủ lần lữa,
Anh cức chí ra về.
Bà chủ lên thuê:
- Anh ở cùng năm tôi nghĩ lại,
Anh ở cùng mùa tôi nghĩ lại.
Tôi đây chẳng dại,
Biết nhà mụ ra răng rồi
Đứa mô ngu mới đút trốc vô ở với mụ thôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.