Thơ » Việt Nam » Khuyết danh Việt Nam » Thơ dân gian » Vè, đồng dao » Vè nghề nghiệp
Đăng bởi tôn tiền tử vào Hôm nay 08:25
Đua nhau phường bạn rú rừng,
Đã đi chuyến trước thì đừng chuyến sau.
Ta hò hẹn với nha,
Được năm ngày hai gánh.
Nằm đêm xem Hồng Lĩnh,
Đám mây ấp đã quang.
Canh tư vừa sang,
Con chim vui vừa kêu,
Con gà vui vừa gáy.
Bạn phường ta thức dậy,
Cơm gói với trù khăn.
Ta hãy đi dần dần,
Vô chùa Truông ta đợi.
Tới đền Lều ta đợi.
Trại ông Viêm đã tới,
Da Ba Xã chộ rồi.
Một dốc nữa mà thôi,
Vô khe Ươi ta nghỉ,
Đặt sọt lường ta nghỉ.
Bao nhiêu người xã Mỹ,
Đè Thiên Tượng mà lên.
Người chợ Mới xã Phan,
Vô Vù Vu hốc dựng,
Tới Vù Vù hốc dựng.
Không kịp ngồi kịp đứng,
Mắt như quạ như diều.
Chân nhảy nhót như hiêu,
Để dựng lò chặt củi.
Không quản bờ với bụi,
Không quản sự ngọn cơn.
Nhớ thiên địa giang sơn,
Được đá mềm chân cứng.
Tay cầm dao cho vững,
Tay ấn quyết cho lanh,
Mới được nửa trống canh,
Chộ đôi lò đỏ khói,
Chộ nhiều lò đỏ khói.
Vội đà thậm vội,
Khi con mắt liếc ngang.
Hai tay anh vơ quàng,
Được bao nhiêu anh đổ.
Chiều chiều bóng đã bổ,
Giừ đã bước sang Mùi.
Khi vui thậm là vui,
Ra trò tiên, trò rối,
Ra trò hề, trò rối.
Ban ban chiều tối,
Ra cất gánh về xuôi.
Kẻ đầy sọt thì vui,
Người thì được lưng cuôi.
Kẻ quan năm một gánh.
Người năm tiền một gánh.
Kẻ lực năng giang đỉnh,
Cơi ba lạt đang dư.
Trách cái kẻ đó giừ,
Quảy sọt không ra đó,
Hai lưng lường ra đó.
Mai tiền làng tiền họ,
Ta ăn nhờ ở trong.
Đi không lại về không,
Biết lấy chi lo lắng,
Biết lấy gì lo lắng.
Vợ con nhà dức mắng,
- “Cũng một nước bước ra,
Kẻ quan bảy quan ba,
Nỏ có ai như ta?
Mần ăn ta đã dở,
Ta ăn mần đã dở”.
- “Bữa người đã lỡ,
Sang bữa khác lại hay.
Nỏ thua kém chi ai,
Sợ đi râm không được,
Râm tìm lò nỏ được!”
Mai tiền dong, tiền cước,
Seo vác gậy đến nhà.
Mõ giục mãi không na,
Biết đường đâu mà xở,
Biết đường nào mà xở.
Trong năm ngày phiên chợ,
Nhớ đôi chị bên Trang.
Nhớ đôi o Đan Tràng,
Mua có khi hàng gánh.
Nhớ đôi người buôn Vịnh,
Nhớ đôi người xã Tiên.
Anh sầu mãi không quên,
Sầu năm canh không ngủ,
Năm canh sầu nỏ ngủ.
Bạn phường rừng rú,
Chịu áo khố đôi đường.
Đi nắng lại về sương,
Vàng cân chi cũng nhẹ,
Cân chi vàng cũng nhẹ.
Nhiều ít chi không kể,
Nặng nhẹ đã có người.
Tha hồ ai đua sắc đua tài,
Tha hồ ai gánh vác,
Mặc con người gánh vác.
Than bán đi thì khác,
Áo khố cũng như nhau.
Em đã nới ngày đầu,
Anh trèo truông cho mệt,
Bạn trèo rừng cho mệt.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.