Thơ » Mỹ » John Peale Bishop
Đăng bởi hongha83 vào 17/07/2025 20:45
Night and we heard heavy cadenced hoofbeats
Of troops departing; the last cohorts left
By the North Gate. That night some listened late
Leaning their eyelids toward Septentrion.
Morning blared and the young tore down the trophies
And warring ornaments: arches were strong
And in the sun but stone; no longer conquest
Circled our columns; all our state was down
In fragments. In the dust, old men with tufted
Eyebrows whiter than sunbaked faces gulped
As it fell. But they no more than we remembered
The old sea-fights, the soldiers’ names and sculptors’.
We did not know the end was coming: nor why
It came; only that long before the end
Were many wanted to die. Then vultures starved
And sailed more slowly in the sky.
We still had taxes. Salt was high. The soldiers
Gone. Now there was much drinking and lewd
Houses all night loud with riot. But only
For a time. Soon the taverns had no roofs.
Strangely it was the young, the almost boys,
Who first abandoned hope; the old still lived
A little, at last a little lived in eyes.
It was the young whose child did not survive.
Some slept beneath the simulacra, until
The gods’ faces froze. Then was fear.
Some had response in dreams, but morning restored
Interrogation. Then O then, O ruins!
Temples of Neptune invaded by the sea
And dolphins streaked like streams sportive
As sunlight rode and over the rushing floors
The sea unfurled and what was blue raced silver.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi hongha83 ngày 17/07/2025 20:45
Tiếng vó ngựa gập ghềnh lê bước nặng
Đoàn quân đi từ giã giữa đêm trường
Đơn vị cuối vừa rời xa ải bắc
Ai lặng nhìn theo bước họ thân thương
Còi thúc quân đoạt về bao chiến lợi
Mũi tên bay ngăn giặc được mấy lần
Dưới mặt trời không còn ai chiến thắng
Siết gọng kềm, nước lâm nạn qua phân
Thân tơi tả, bụi vướng đầy quân sĩ
Lông mày già trắng hơn mặt nắng thiêu
Ai nhìn được mặt người xưa đâu nhỉ
Chiến thắng nào vang dội tiếng quân reo
Sao biết được chiến cuộc này dứt điểm
Chỉ nghe rằng thời gian ngủ đã lâu
Bao nhiêu kẻ phơi mình trên trận địa
Trên trời cao diều quạ lượn qua đầu
Rồi sưu cao thuế nặng lính rã hàng
Mãi men cay nên mọi nhà bất ổn
Và trong khoảng thời gian không dài lắm
Quán rượu nào cũng dỡ mái trống trơn
Có lạ gì lớp thanh niên mới lớn
Lớp trẻ trai hết hy vọng yêu đời
Và người già mắt nhìn mắt thầm lặng
Có lẽ nào thế hệ nữa buông trôi
Bao kẻ không nhà phải nương náu tạm
Thần linh e cũng chịu đựng tiết trời
Nhưng đêm về vẫn còn người nằm mộng
Sáng ra rồi thực tế hỡi trời ơi
Điện thuỷ tề nước tràn lên phẫn nộ
Lũ cá heo ríu rít theo dòng triều
Trên bệ đá ánh mặt trời xao động
Sóng dạt dào xanh đuổi bạc hoang liêu
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.