Tiếng vó ngựa gập ghềnh lê bước nặng
Đoàn quân đi từ giã giữa đêm trường
Đơn vị cuối vừa rời xa ải bắc
Ai lặng nhìn theo bước họ thân thương

Còi thúc quân đoạt về bao chiến lợi
Mũi tên bay ngăn giặc được mấy lần
Dưới mặt trời không còn ai chiến thắng
Siết gọng kềm, nước lâm nạn qua phân

Thân tơi tả, bụi vướng đầy quân sĩ
Lông mày già trắng hơn mặt nắng thiêu
Ai nhìn được mặt người xưa đâu nhỉ
Chiến thắng nào vang dội tiếng quân reo

Sao biết được chiến cuộc này dứt điểm
Chỉ nghe rằng thời gian ngủ đã lâu
Bao nhiêu kẻ phơi mình trên trận địa
Trên trời cao diều quạ lượn qua đầu

Rồi sưu cao thuế nặng lính rã hàng
Mãi men cay nên mọi nhà bất ổn
Và trong khoảng thời gian không dài lắm
Quán rượu nào cũng dỡ mái trống trơn

Có lạ gì lớp thanh niên mới lớn
Lớp trẻ trai hết hy vọng yêu đời
Và người già mắt nhìn mắt thầm lặng
Có lẽ nào thế hệ nữa buông trôi

Bao kẻ không nhà phải nương náu tạm
Thần linh e cũng chịu đựng tiết trời
Nhưng đêm về vẫn còn người nằm mộng
Sáng ra rồi thực tế hỡi trời ơi

Điện thuỷ tề nước tràn lên phẫn nộ
Lũ cá heo ríu rít theo dòng triều
Trên bệ đá ánh mặt trời xao động
Sóng dạt dào xanh đuổi bạc hoang liêu


[Thông tin 1 nguồn tham khảo đã được ẩn]
Khi bạn so găng với cuộc đời, cuộc đời luôn luôn thắng (Andrew Matthews)