Thơ » Việt Nam » Hiện đại » Hoàng Vũ Thuật
Đăng bởi Vũ Phong Lĩnh 武風嶺 vào 28/11/2025 20:22
Chúng dẫn anh đi lặng lẽ
Những tên lính mặc áo đen
Màu áo lổ loang bóng tối
Đêm đêm đêm đêm đêm đêm
Anh đi lặng câm như bóng
Tôi ngồi khóc trong góc nhà
Vừa khóc vừa ru cháu gái
Ngủ ngon con mẹ xót xa…
Lúa chín ngoài đồng lúa chín
Đây là ruộng lúa ăng ca
Cấm! Không được ai đụng tới
Lúa rơi, giọt nước mắt sa
Một tuần anh không trở lại
Tôi ngồi khóc cùng bóng đêm
Vừa khóc vừa ru cháu gái
Ngủ ngon con của mẹ hiền…
Thốt nốt vào mùa trẩy quả
Đây là thốt nốt ăng ca
Cấm! Không được ai đến hái
Quả rơi như máu khô già
Người ta bảo anh đã chết
Tôi ngồi dưới chân nhà sàn
Vừa khóc vừa ru cháu gái
Ngủ ngon con của mẹ ngoan…
Cuối cùng không còn gì nữa
Nhà tôi chúng cũng đốt rồi
Tôi khóc và ru với bóng
Ngủ đi đêm của mẹ ơi…
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.