14.00
Ngôn ngữ: Chữ Hán
Thể thơ: Thất ngôn tứ tuyệt
Thời kỳ: Trung Đường
3 bài trả lời: 3 bản dịch

Đăng bởi tôn tiền tử vào 25/02/2014 15:05

題木居士其一

火透波穿不計春,
根頭如面幹如身。
偶然題作木居士,
便有無窮求福人。

 

Đề mộc cư sĩ kỳ 1

Hoả thấu ba xuyên bất kế xuân,
Căn đầu như diện cán như thân.
Ngẫu nhiên đề tác "Mộc cư sĩ",
Tiện hữu vô cùng cầu phúc nhân.

 

Dịch nghĩa

Đã chịu nắng mưa không biết bao nhiêu mùa xuân,
Gốc cây là mặt, thân cây là thân người.
Tự nhiên được tôn sùng là "Cây cư sĩ",
Khiến bao người đã lại đây cúng bái cầu phúc!


Mộc cư sĩ là một cây cổ thụ được dân địa phương tôn sùng như một người tu đạo Phật tại gia. Năm 805, tác giả có việc đi từ Sâm Châu tới Hành Châu, khi đi qua thôn Lỗi Dương thấy người ta lễ lạy một gốc cây cầu phúc, ông làm bài này.

 

 

Xếp theo:

Trang trong tổng số 1 trang (3 bài trả lời)
[1]

Ảnh đại diện

Bản dịch của Nguyễn Minh

Đã bao năm mưa dầm nắng gắt
Nay như người có mặt có thân
Là cây cư sĩ, cây thần
Người ham cầu phúc quây quần vái van

tửu tận tình do tại
Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Không biết nắng mưa xuân mấy ngày,
Gốc cây là mặt, người thân cây.
Ngẫu nhiên được tạo “Cây cư sĩ”,
Đã khiến bao người cúng bái đây!

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời
Ảnh đại diện

Bản dịch của Lương Trọng Nhàn

Nắng mưa không biết bao xuân,
Gốc cây là mặt, còn thân là người.
“Cây cư sĩ” được tạo rồi,
Khiến bao người đã cúi người bái đây!

Chưa có đánh giá nào
Chia sẻ trên FacebookTrả lời