Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 09:41
Qve le mal de l’abſence eſt cruel aux Amans!
Et qu’il rend mon humeur melancolique & noire!
Pour moderer mes maux ou mes reſſentimens:
Dieux, rendez moy Phillis, ou m’ostez la memoire.
Les obiects les plus doux me ſont des monumens
Depuis que ceſte Belle a repaßé la Loire;
Et i’eſprouue depuis de ſi cruels tourmens,
Que ſans les reſſentir, on ne les ſçauroit croire.
I’eſperois en voyant ce bel Astre d’Amour,
Qu’à iamais ſa clarté me donneroit le iour:
Mais elle est à mes yeux pour long temps éclipſée:
Et i’apprehende bien d’auoir vn Sort pareil
Au ſort des habitans de ceſte Mer glacee
Qui demeure ſix mois ſans reuoir le Soleil.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 09:41
Nỗi chia ly tàn nhẫn kẻ si tình!
Khiến lòng ta nhuộm một màu u tối,
Để xoa dịu nỗi đau này nhức nhối:
Thần hỡi, trả Phillis, hoặc xoá trí linh!
Cảnh vật đẹp hoá bia mộ lặng thinh,
Từ dạo gót hồng qua bờ sông Loire;
Ta gánh chịu chuỗi ngày dài cay đắng,
Chưa nếm trải, chẳng ai tin khối sầu này.
Ta từng mong nhìn tinh tú thơ ngây,
Ánh sáng nàng cho ta ngày rực rỡ:
Nhưng giờ đây, vầng dương kia khuất bóng...
Ta lo sợ số phận mình rồi cũng,
Như người dân nơi Biển Băng giá kia:
Sáu tháng ròng khuất lối ánh mặt trời.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.