Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 12:57
Mes Eſcrits à iamais, Amour, te beniront,
Puiſque par ta faueur i’amolis cette ſouche;
Pour le prix d’vn Laurier que ie mis ſur ſon front
Yris me fit baiſer les roſes de ſa bouche.
Qu’elle plongea mon Ame en de felicitez!
Que ce reſſouuenir est doux à ma penſée!
Et ſi ie dépeignis de belles veritez,
Que mon inuention fut bien recompenſée!
Ô Diuine merueille, il faut bien que mes Vers
Portant vostre loüange au bout de l’Vniuers,
Vous façent adorer des plus rares perſonnes:
Vous les recognoiſſez trop liberalement;
Vous donnez des threſors, vous donnez des Couronnes,
Et ſi vous ne donnez qu’vn baiſer ſeulement.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 12:57
Hỡi Thần Yêu, thơ ta mãi tôn sùng,
Bởi ơn Người làm mềm lòng băng giá;
Thưởng vòng nguyệt quế ta cài lên tóc hạ,
Nàng Iris trao nụ hồng ngát bờ môi.
Hồn ta dìm trong hạnh phúc lên ngôi!
Kỷ niệm cũ sao ngọt ngào tâm tưởng!
Nếu nét bút vẽ chân lý muôn phương,
Thì tài hoa đã nhận phần thưởng lớn!
Kỳ quan thần thánh ơi, vần thơ cuộn sóng
Sẽ mang lời ca tụng khắp càn khôn,
Để thiên hạ phải nghiêng mình kính ngưỡng:
Nàng đáp đền bằng hào phóng vô biên;
Ban kho báu, ban vương miện triều miên,
Dẫu trao đi... chỉ một nụ hôn mềm.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.