Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 19:57
Tyran qui de ma vie abſolument diſpoſes,
Honneur tu m’as bien tost preßé de m’en aller;
Cependant tout le bien qu’ailleurs tu me propoſes,
Eſt vn mal dont mon cœur ne ſe peut conſoler.
Faut-il donc s’eſloigner de tant de belles choſes
Pour acquerir vn bruit qui n’eſt rien que de l’air?
Et pour ſuiure la guerre abandonner des Roſes
Que les plus beaux Lauriers ne ſçauroient égaler?
Mais, Amour, qui te dis le Monarque des Ames,
Toy qui dans ſes beaux yeux tout couronné de flames
Te maintiens en l’eſtat d’vn Vainqueur triomphant,
Souffres tu que l’honneur trauerſe mon enuie,
Et que ſur ce deſpart, Mars te traite en Enfant,
Toy qui l’as deſarmé mille fois en ta vie?
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 19:57
Hỡi Danh vọng, bạo chúa đời ta đó,
Ngươi ép ta phải sớm cất bước đi;
Nhưng vinh hiển nơi phương trời xa xứ,
Là nỗi đau lòng chẳng thể nguôi ngoai.
Chẳng lẽ xa bao cảnh đẹp trên đời,
Chỉ để cầu danh vọng tựa gió bay?
Theo chiến trận, bỏ hoa hồng chốn ấy,
Nguyệt quế nào sánh được đoá hồng đây?
Nhưng hỡi Tình yêu, vị Chúa các tâm hồn,
Kẻ ngự trị trong mắt nàng rực lửa,
Luôn oai phong như chiến thắng huy hoàng,
Sao cam để Danh vọng cản lối ta,
Để Thần chiến tranh coi ngươi như đứa trẻ,
Dù kẻ ấy, ngươi từng tước kiếm ngàn qua?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.