Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 10:33
Comment, ie l’aime encore, & ne puis me diſtraire
D’obſeruer tous les iours ſa grace & ſes appas?
Ô cruelle influence à mon bon-heur contraire
Qui me forces d’aimer ce qui ne m’aime pas!
Puiſque de ma raiſon le conſeil ſalutaire
N’a pas eu le pouuoir d’en destourner mes pas;
Il faut à la faueur d’vne mort volontaire
S’affranchir d’vn tourment pire que le treſpas.
Sortons, ſortons par là de ceſte ſeruitude,
Où la beauté s’accorde auec l’ingratitude
Pour chercher de la gloire à nous faire du mal.
Et ceſſant de mourir d’vne mort continuë,
Allons voir ſi l’Enfer eſt vn ſupplice égal
À celuy d’vne amour qui n’est point reconnuë.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 10:33
Sao tôi vẫn yêu, chẳng thể nào dứt bỏ
Chẳng thể thôi nhìn hình bóng ấy mỗi ngày?
Ôi số phận phũ phàng, gieo chi nỗi đắng cay
Ép ta mãi yêu người không hề yêu ta cả!
Khi lý trí can ngăn, lời khuyên thành vô ngã
Chẳng đủ quyền năng kéo bước chân quay về;
Thì chỉ có chọn đi vào cõi chết tự mê
Mới mong giải thoát ta khỏi ê chề, đau đớn.
Hãy thoát đi thôi, khỏi xiềng gông ngột ngạt
Nơi sắc đẹp cùng lòng bạc bẽo kết đôi
Để tìm vinh quang trên xương máu ta rơi.
Và để chấm dứt chuỗi ngày dài chết mòn chết héo,
Ta xuống Địa ngục xem hình phạt có tột cùng
Như tình yêu đơn phương... mãi mãi chẳng đi cùng?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.