Sao tôi vẫn yêu, chẳng thể nào dứt bỏ
Chẳng thể thôi nhìn hình bóng ấy mỗi ngày?
Ôi số phận phũ phàng, gieo chi nỗi đắng cay
Ép ta mãi yêu người không hề yêu ta cả!

Khi lý trí can ngăn, lời khuyên thành vô ngã
Chẳng đủ quyền năng kéo bước chân quay về;
Thì chỉ có chọn đi vào cõi chết tự mê
Mới mong giải thoát ta khỏi ê chề, đau đớn.

Hãy thoát đi thôi, khỏi xiềng gông ngột ngạt
Nơi sắc đẹp cùng lòng bạc bẽo kết đôi
Để tìm vinh quang trên xương máu ta rơi.

Và để chấm dứt chuỗi ngày dài chết mòn chết héo,
Ta xuống Địa ngục xem hình phạt có tột cùng
Như tình yêu đơn phương... mãi mãi chẳng đi cùng?