Vì bao cung kính, Silvie ơi,
Nàng lại nghiêm túc, giận không nguôi.
Sau bao phụng sự, ta đành thấy:
Chết là giá đắt, xót xa thôi.

Ta muốn chiều theo ý bạo tàn,
Chấm dứt số phận cảnh lầm than,
Trước mặt nàng đây, lời cuối tận,
Tắt lửa tình ta, lửa thế gian.

Nhưng hỡi ôi thương, một bóng hình,
Qua miền nấm mộ vẫn bám kinh,
Đuổi theo hồn trẻ bờ u tối.

Chia cách từ đây, dạ chẳng đành,
Nơi cõi âm ty tìm bóng ngọc,
Sao trời như bậu, rụng sao đành?