Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 05:22
Pvisqve par mes deuoirs, inhumaine Siluie,
Voſtre rigueur s’irrite auec tant de tranſport,
Apres tant de deuoirs, ie voy bien que ma mort
Sera le triſte prix de vous auoir ſeruie.
Ie veux bien contenter voſtre cruelle enuie,
Et finir d’vn beau coup vn ſi funeſte Sort,
Eſteignant deuant vous par vn dernier effort,
Le feu de mon amour, & celuy de ma vie.
Mais, helas! ie crains bien qu’vn ſouuenir ſi beau
Me perſecute encore au delà du tombeau,
Pourſuiuant mon eſprit ſur les riuages ſombres;
Et qu’vn eſloignement m’afflige deſormais,
Car de vous penſer voir en l’Empire des Ombres,
Les Aſtres comme vous n’y deſcendent iamais.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 05:22
Vì bao cung kính, Silvie ơi,
Nàng lại nghiêm túc, giận không nguôi.
Sau bao phụng sự, ta đành thấy:
Chết là giá đắt, xót xa thôi.
Ta muốn chiều theo ý bạo tàn,
Chấm dứt số phận cảnh lầm than,
Trước mặt nàng đây, lời cuối tận,
Tắt lửa tình ta, lửa thế gian.
Nhưng hỡi ôi thương, một bóng hình,
Qua miền nấm mộ vẫn bám kinh,
Đuổi theo hồn trẻ bờ u tối.
Chia cách từ đây, dạ chẳng đành,
Nơi cõi âm ty tìm bóng ngọc,
Sao trời như bậu, rụng sao đành?
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.