Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 04:46
Encore que ie pleure, & bien que ie ſouſpire,
Ce n’eſt pas que mon cœur plaigne ſa liberté:
Puis-ie la regretter ſeruant vne Beauté
Dont les moindres faueurs valent mieux qu’vn Empire?
Ie deſpite l’Enuie, & les traits qu’elle tire,
Ma conſtance & ma foy brauent ſa cruauté;
Et par quelques rigueurs dont ie ſois tourmenté,
La Palme glorieuſe eſt iointe à mon martyre.
Quoy que d’vn vieux ialoux l’artifice ait produit,
I’entretiens en ſecret Orante iour & nuit:
Mais, que ſa chaſteté n’en ſoit point offenſee.
Ie luy parle ſans ceſſe & la vois en tous lieux,
Car touſiours mon amour fait faire à ma penſee
L’office de ma langue, & celuy de mes yeux.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm qua 04:46
Dẫu tôi khóc, và dẫu tôi than thở,
Chẳng phải vì lòng nuối tiếc tự do;
Tiếc làm chi khi thờ phụng tôn thờ,
Một Giai nhân - báu vương triều khôn ví.
Mặc đố kị bắn muôn vàn tiễn ý,
Lòng thuỷ chung thách thức mọi bạo tàn;
Dẫu đoạ đày trong đau đớn, gian nan,
Nhành cọ vinh quang trao người tử đạo.
Mặc lão già ghen tuông bày mưu xảo,
Đêm lẫn ngày tôi vẫn gặp Orante;
Nhưng trinh nguyên nàng chẳng chút vương mang,
Bởi tôi nói, tôi nhìn nàng muôn lối;
Khi tình yêu mượn tâm tưởng thay lời,
Thế đôi mắt, thế làn môi dẫn lối.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.