Dẫu tôi khóc, và dẫu tôi than thở,
Chẳng phải vì lòng nuối tiếc tự do;
Tiếc làm chi khi thờ phụng tôn thờ,
Một Giai nhân - báu vương triều khôn ví.

Mặc đố kị bắn muôn vàn tiễn ý,
Lòng thuỷ chung thách thức mọi bạo tàn;
Dẫu đoạ đày trong đau đớn, gian nan,
Nhành cọ vinh quang trao người tử đạo.

Mặc lão già ghen tuông bày mưu xảo,
Đêm lẫn ngày tôi vẫn gặp Orante;
Nhưng trinh nguyên nàng chẳng chút vương mang,

Bởi tôi nói, tôi nhìn nàng muôn lối;
Khi tình yêu mượn tâm tưởng thay lời,
Thế đôi mắt, thế làn môi dẫn lối.