Thơ » Pháp » François L’Hermite » Les amovrs de Tristan (1638)
Đăng bởi Lương duyên lỡ dở vào Hôm nay 05:16
Vovs dont la chere Image erre deuant mes yeux,
Et que ie voy touſiours de ceux de la penſée;
Vous diuertiriez vous quand ie pleure en ces lieux,
Beaux lieux, triſtes teſmoins de ma gloire paßée?
Amour le plus cruel & le plus grand des Dieux,
D’vne ſecrete peur rend mon Ame glacée;
C’eſt que ſans redouter la iuſtice des Cieux
Par quelque changement vous l’ayez offencée.
S’il faut qu’il ſoit ainſi, Daphnis, ie veux mourir,
Ie n’ay plus de deſir que celuy de courir,
Ou vers vne riuiere, ou vers vn precipice.
Car vn deſtin barbare à ma fidelité
Veut que par trop d’amour i’eſprouue le ſuplice
Que par trop peu de foy vous auez merité.
Trang trong tổng số 1 trang (1 bài trả lời)
[1]
Gửi bởi Lương duyên lỡ dở ngày Hôm nay 05:16
Đã sửa 1 lần,
lần cuối bởi Lương duyên lỡ dở
vào Hôm nay 05:20
Hình bóng ai cứ chập chờn trước mắt,
Trong tâm tư ta vẫn thấy không rời;
Người vui chăng khi ta khóc nơi này,
Cảnh đẹp hỡi, chứng nhân lòng tan nát?
Thần Ái tình, vị chúa tể nghiêm khắc,
Gieo nỗi sợ làm băng giá hồn ta;
E người chẳng màng công lý bao la,
Đã thay lòng mà phụ tình đổi sắc.
Này Daphnis, nếu sự thật là thế,
Ta chẳng mong gì ngoài chết đơn côi,
Lao mình theo dòng thác lũ cuốn trôi,
Hay gieo xác xuống vực sâu ngút ngàn.
Bởi số kiếp quá bạo tàn, nghiệt ngã,
Đày đoạ lòng thuỷ chung phụng sự tình,
Mà đúng ra, kẻ bội bạc, vong vinh,
Là chính người, đáng nhận hình phạt ấy.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.