Amparo,
em đơn độc làm sao trong nhà
vận toàn hàng trắng!

(Đường xích đạo giữa bông lài
và giống cỏ thơm.)

Em nghe những tia nước tuyệt vời
ở khoảnh sân nhà,
và tiếng láy vàng nho nhỏ
của con chim yến.

Vào chiều muộn em thấy run run
những cây trắc-bá cùng chim chóc,
trong lúc em chầm chậm thêu
những chữ trên khung vải.

Amparo,
em đơn độc làm sao trong nhà,
vận toàn hàng trắng!

Amparo,
thật khó biết bao nói với em:
anh, anh yêu em!

Dẫu em có nghi ngờ ! Ngôi sao là ánh lửa ! Mặt trời di chuyển chỗ ! Chân lý là dối lừa ! Nhưng em chớ nghi ngờ ! Tình yêu Anh em nhé