Chưa có đánh giá nào
Thể thơ: Thơ tự do
Thời kỳ: Hiện đại
1 người thích

Đăng bởi karizebato vào 21/07/2009 17:47

Cái không đáng khóc bây giờ, ta sẽ khóc mai sau
Mai sau, mai sau khi chẳng còn ta nữa
Một chút nắng xao ở đầu ngọn gió
Là ta đấy mà, ai có biết đâu?
Họ ngờ chỉ là mùa xuân trong vườn của họ
Có biết đâu đấy là người xưa về trong gió còn đau
Họ có khóc, ngờ đấy là lệ họ
Không hay nhân loại nằm ở dưới bề sâu


1987
Rút trong tập nháp Cầm tay tập 4

Nguồn: Chế Lan Viên toàn tập, NXB Văn học, 2002 (Vũ Thị Thường sưu tầm, biên soạn)